Sự kiện nóng
Nhân vật trong ngày
Thông tin đa chiều
Nghe xem đọc
Thế giới truyền thông
Tư liệu & Suy ngẫm
Harvard'S
Trực tuyến cùng TOP
Đăng ký nhận bản tin
ẢNH ẤN TƯỢNG
0h ngày 1/1/2009 (giờ Việt Nam), thời tiết giá rét cũng không ngăn được hàng vạn người Hà Nội kéo ra bờ hồ Hoàn Kiếm để mừng đón tết dương lịch.
BẢN NHẠC HÔM NAY
SÁCH HAY NÊN ĐỌC
Cũng như những nhân vật của Đoàn Minh Phượng, chúng ta đôi khi muốn an toàn trong ngôi nhà của mình, và nghe tiếng mưa rơi như gõ nhịp, nhẩm theo một bài hát và đến một lúc nào đó chúng ta nghĩ đến cả một phòng mưa.
Chính khách thời mở cửa, cần gì ?
06/09/2008 08:20 (GMT + 7)
Có những huyền thoại đối đáp người Việt đi sứ phương Bắc cách đây nhiều thế kỷ vì ứng biến giỏi đã mang vinh quang cho tổ quốc, có người vì thế mà mất mạng nhưng không làm hổ thẹn nước Nam. Ngày nay, không ai chết vì lỡ lời. Nhưng phản ứng đúng lúc, đúng chỗ sẽ làm rạng danh đất nước.

Chiến tranh lạnh đi qua và cũng hết thời nguyên thủ quốc gia công du được hàng triệu người tung hô bên đường. Thời nay hội nhập với thế giới, người thích mình cũng nhiều nhưng kẻ ghét ta không thiếu. Người không yêu mến ta chỉ đợi dịp để khiêu khích, đôi khi rất độc chiêu.  

Chính khách thời mở cửa phải đủ bản lĩnh và văn hóa ứng xử. Dù sang nước ngoài có thấy biểu tình chống đối, họ cần biết đi vào đó như chỗ không người.

Đại lộ Pensylvania và lều trắng dựng lên
27 năm nay của bà Connie để phản đối
 chiến tranh từ năm 1981 (Ảnh: Hiệu Minh)
Đương nhiên, tụ tập đông người phản đối ai và tổ chức nào cũng phải nằm trong giới hạn cho phép của cảnh sát. Dân tới đó tha hồ mà “xả hận” trong khu vực qui định. Chính khách Tây quen cảnh đó nên không hoảng hồn khi thấy hàng chục ngàn người hò hét phản đối.

Trong lúc Tổng thống chiêu đãi khách, bên ngoài dân hò hét, loa pin thét lên choe choé. Nói vui, ngay trước dinh Tổng thống Mỹ, bà Connie và người bạn già Thomas đã thay nhau biểu tình “ngồi”, chống chiến tranh và vũ khí nguyên tử từ năm 1981 đến nay.

Ở Mỹ, biểu tình như cơm bữa nên chính khách của họ đi nước khác thấy người ta phản đối họ cũng cảm thấy như ở…quê nhà.

Tổng thống Bill Clinton đến nói chuyện với sinh viên đại học Bắc Kinh, một người hỏi “Tại sao Chủ tịch Trung Quốc sang Mỹ bị phản đối. Nếu ngài sang thăm Bắc Kinh cũng bị biểu tình thì sao đây?”. Clinton liền đùa “Ở ngay nước Mỹ, tôi cũng bị phản đối dữ lắm. Khi ông Giang Trạch Dân thăm Mỹ, tôi nói vui, có ông ấy chia sẻ để tôi cảm thấy đỡ cô đơn khi bị la ó chống đối”.

Chuyện Tổng thống Iran đến thăm Đại học Columbia (Mỹ)

Tổng thống Iran Mahmoud Ahmadinejad diễn thuyết tại trường ĐH Columbia, Hoa Kỳ
Nguồn ảnh: britannica.com

Với văn hóa phương Đông, chúng ta khó có thể tưởng tượng, ai đó mời khách đến nhà và giới thiệu với người xung quanh "Thưa các bạn đây là ông X. Ông ấy có tất cả các biểu hiện của một kẻ độc tài tàn ác và tầm thường. Ông là kẻ khiêu khích trơ trẽn hoặc là kẻ vô học đáng kinh ngạc".  

Thế mà điều đó xảy ra với Tổng thống Iran khi ông đến thăm Đại học Columbia ở New York tháng 9-2007. Đó chính là lời của ông Lee Bollinger, Giám đốc trường Đại học danh tiếng của Mỹ này, khi giới thiệu Tổng thống Iran Mahmoud Ahmadinejad lên phát biểu trước 600 người nghe trong phòng chật ních khách mời cao cấp, giáo sư và cán bộ giảng dạy. Chưa kể mấy ngàn sinh viên không thể mua vé, phải đứng xem qua màn hình ngoài sân trường, không kể rất đông nhà báo, hãng thông tấn trên thế giới đến đưa tin. 

Lời giới thiệu viết sẵn, đầy khiêu khích đó được tràng pháo tay vang dội hưởng ứng vì nhiều người Mỹ rất ghét Tổng thống Iran. Bollinger phần nào làm đám cử tọa hài lòng, dù không thích kiểu giới thiệu “hiếm có khó tìm” này.  

Tổng thống Iran từng có những phát biểu gây tranh cãi như đòi xoá sổ nhà nước Israel, xem lại nạn diệt chủng trong Chiến tranh thế giới thứ 2. Ông Bollinger định dùng diễn đàn này làm nhục Tổng thống Iran.

Trước sự áp đảo tinh thần như thế, nhưng ông Ahmadinejad cũng không phải vừa. Bị uất ức đè nặng trong lòng vì lời phát biểu lăng mạ của chủ nhà, ông vẫn nhẹ nhàng "Tôi xin có đôi lời phàn nàn về người vừa giới thiệu, đọc những tuyên bố chính trị chống lại tôi. Ở các trường đại học Iran, nếu quí vị được mời phát biểu, chúng tôi thường tôn trọng ý kiến của các sinh viên và giáo sư để họ tự đánh giá về bài nói chuyện. Tôi không nghĩ là trước tôi khi phát biểu lại cần những đánh giá kiểu “cầm đèn chạy trước ôtô” như thế này".

Ông còn “đá” thêm "Tôi được mời đến đây với tư cách khách mời chính thức. Tôi muốn nói thêm, dân tộc Iran có thói quen, nếu mời khách thì tôn trọng khách. Truyền thống và văn hoá của chúng tôi đòi hỏi như thế. Và tôi biết, nước Mỹ các bạn cũng có văn hoá đó".  

Thật không ngờ, trả lời của ông Mahmoud Ahmadinejad được khán giả đồng tình, vỗ tay tưởng vỡ khán phòng. Mặc dù trước đó vài phút, chính họ đã hoan nghênh những lời lăng mạ dành cho ông. 

Sau đó, phát biểu dù còn đôi điều phải tranh luân của ông Ahmadinejad đã làm cho 600 cử toạ và hàng nghìn sinh viên im lặng nghe, không một ai huýt sáo hay hò hét đòi "im mồm đi", những việc thường xẩy ra ở những cuộc nói chuyện bên Mỹ nếu diễn giả nói linh tinh hay bị họ ghét bỏ, kể cả Tổng thống. 

Chính trị gia trong thời đại ngày nay 

 

Dù được ủng hộ hay phản đối, chính trị gia thời nay cũng cần bản lĩnh để ứng phó ngay và nhanh với mọi tình huống (Ảnh minh hoạ nguồn: nancarrow-webdesk.com)



Thật ra, được đón bằng hoa và tung hô vẫn sướng hơn, không ai thích cà chua trứng thối. Tổng thống Bush đến Hà Nội được đón tiếp nồng hậu làm ông nhớ mãi “Đến Việt Nam mới không thấy ai biểu tình chống tôi”.

Tuy nhiên, bước vào thế giới toàn cầu hoá mang nặng tính dân chủ hỗn mang và đầy cạm bẫy, chính khách sẽ phải đối đầu với những chuyện chống đối hay kiểu giới thiệu như “chửi” hóc búa trên.  

Đôi khi, chính khách đăng đàn phải chuẩn bị để thuyết phục đám cử toạ ghét mình cay đắng để rồi họ phải hoan hô thì tuyệt nhất. Nể trọng hơn, nếu người ta dám đến “hang sói” để tranh cãi với những người học thức đầy mình nhưng lại bất đồng quan điểm. 

Hầu hết cử toạ có học khá công bằng vì họ có đủ thông tin để “check and balance”. Ai nói đúng sẽ được đồng tình và hoan hô. Ai nói sai hay lừa dối sẽ bị huýt sáo và la ó. Hình ảnh quốc gia được nâng lên hay hạ xuống chính do những giây phút có tầm văn hóa đó. 

Chúng ta muốn làm bạn với tất cả, nhưng không phải ai cũng giơ tay ra bắt. Tham gia vào ASEAN,  APEC, Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc và các diễn đàn quốc tế khác, Việt Nam đang vươn lên những tầng cao mới trong đối ngoại. Nơi đó không có những câu hỏi được gửi trước để cả đêm chuẩn bị trả lời. Thế giới toàn cầu hóa đòi hỏi tất cả phải “trực tiếp”, “ngay lập tức”, phải nhanh như internet.  

Có những huyền thoại đối đáp người Việt đi sứ phương Bắc cách đây nhiều thế kỷ vì ứng biến giỏi đã mang vinh quang cho tổ quốc, có người vì thế mà mất mạng nhưng không làm hổ thẹn nước Nam. Ngày nay, không ai chết vì lỡ lời. Nhưng phản ứng đúng lúc, đúng chỗ sẽ làm rạng danh đất nước. 

Chính khách thời hội nhập cần đủ bản lĩnh, tri thức và tầm văn hoá mới có thể đi ra thế giới bên ngoài một cách đĩnh đạc.

  • Hiệu Minh
ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC
(Hãy gửi cho chúng tôi bản đánh máy có dấu để bài viết của bạn sớm được đăng!)
 
Họ và tên: Pham Hoang
Địa chỉ: Hanoi
Email:

Bài viết của Hiệu Minh đã khơi lên vấn đề "Bản lĩnh, năng lực và tầm văn hóa" của chính khách to, nhỏ hôm nay trong thế giới tòan cầu hóa. Tổng thống Iran đề cao văn hóa dân tộc mình và tôn trọng văn hóa của nhân dân Mỹ. Trong lịch sử nước nhà, nhiều chính khách phong kiến Việt Nam đã làm rạng rỡ văn hóa, trí tuệ dân tộc. Bác Hồ, giữa lúc đầy cam go khi đàm phán với thế lực thực dân hiếu chiến Pháp, ngay tại Paris, Bác đã lấy bàn tay mình bịt miệng nòng súng khẩu đại bác ở Bảo tàng, vẫn bình thản lấy một quả táo trên bàn tiệc chiêu đãi Bác, mang về cho một cháu nhỏ Pháp, nói Bác đang ở trong những ngày thăm Pháp trên cương vị Chủ tịch nước VNDCCH. Tôi cũng cảm phục và yêu mến cách hành xử và những lời nói của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết trước bà con người Việt ở quận Cam. Ông đã đến với bà con bằng trái tim của một người yêu nước chân chính và quả cảm. Không một trang viết sẵn, chậm rãi để tâm tình, thẳng thắn mà cởi mở. Nhiều người đến với Ông cũng bằng trái tim mình qua những giọt nước mắt cảm động của họ trước những lời chân tình của ông. Ông xứng đáng là học trò của Bác Hồ trên mặt trận thu phục lòng người.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: tomorrowiwill@gmail.com

Bài viết khá hay, tôi đồng tình với ý kiến của tác giả. Một chính trị gia luôn phải có một sự thông minh, nhanh nhạy trong công việc nhất là đối với thời đại công nghệ thông tin ngày nay, mọi thứ đều diễn ra rất nhanh, rất nhiều luồng thông tin đa chiều cần một sự tỉnh táo , nhanh nhậy rất lớn nếu không sẽ không bắt kịp thế giới đang thay đổi từng ngày.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: vulongvinh@yahoo.com

Bài viết rất thú vi, dù tôi không phải là chính khách hay nhà ngoai giao. Tôi nghĩ những chính khách quen đọc giấy do người khác chuẩn bị sẽ rất lúng túng, bị động trước những tình huống như bài viêt nêu. Chính khách phải có tài thuyết khách.

Họ và tên: Trang Lâm
Địa chỉ: 35 Hai Bà Trưng, HN
Email:

Xin TS chuyển cho người viết bài trên. Cám ơn Bài viết thì được, nhiều ý tốt, hay. Nhưng kỳ lạ quá (và buồn quá), khi đọc đến chỗ tác giả viết ở gần cuối bài, là ... "bước vào thế giới toàn cầu toàn cầu hoá mang nặng tíng dân chủ hỗn mang và đầy cạm bẫy". Bài muốn tôn vinh dân chủ mà đưa câu này vào thì "thật không ra làm sao nữa". Một người hay đọc VNNet

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: hanoicu@yahoo.com

Bài viết rất hay.Thay đổi một cách nhìn,sống. Mong tác giả có nhiều bài như vậy để mọi người đọc

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email:

Viết rất hay; chính trị gia phải có trình độ như vậy.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: tuduysangtao_nd@yahoo.com.vn

Người xưa dạy chúng ta cốt cách đạo làm người là: "Thành ý, chính tâm, tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ". Muốn thực hiện được bảy điều trên phải vật cách - học tập, nghiên cứu và rèn luyện. Chính khách phải uyên thâm và thực tài: vẹn toàn 5 điều đầu, hơn người 2 điều cuối. Phải có tấm lòng vì dân, vì nước; biết đem truyền thống lịch sử văn hoá dân tộc "mang chuông đi đánh xứ người" khi đi bang giao; tạo được sự thiện cảm của bạn bè để đoàn kết và phát triển; và phải biết tiếp thu nền văn minh của nhân loại "đi một ngày đàng, học một sàng khôn". Là chính khách phải luôn kiên định: "Dĩ bất biến, ứng vạn biến"./-

Họ và tên: Phan Dũng
Địa chỉ: Hà Nội
Email: dunggdct2008@yahoo.com

Cảm ơn tác giả về bài viết hay, cởi mở về các chính khách ở nước ngoài để người đọc tham khảo. Mong tác giả đóng góp nhiều hơn cho diễn đàn này.

Địa chỉ email gửi : tuanvietnam@vietnamnet.vn
Bạn có ý kiến gì về bài báo này?
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   *
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   *
   

 
CÁC TIN KHÁC
"Đường mòn trên không" - công khai và... tuyệt mật! (02/09/2008)
Đấu trí trên đường mòn Hồ Chí Minh (01/09/2008)
TƯ LIỆU & SUY NGẪM
40 năm - sức sống của bản di chúc
Bãi nhiệm, bổ nhiệm: Đừng ngỡ "thiên nga" là "quạ"!
Thị trường mới của Trung Quốc: Xuất khẩu nông dân
THÔNG TIN ĐA CHIỀU
"Nói thế có chết không!"
Triển vọng bô-xít Tây Nguyên - Tìm hiểu tại chỗ
Một cách đánh giá khác về dạng văn "cảm xúc"
THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG
Obama sứt mẻ hình tượng "Tổng thống thay đổi" ở Trung Đông
Cái giá buộc phải nhận khi Calisto được yêu mến
Phim Hàn Quốc - Trung Quốc: Tại "anh" hay tại "ả"?
HARVARD'S
Tín nhiệm thông qua sự minh bạch
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần cuối)
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần 2)
TRỰC TUYẾN CÙNG TOP
GS.Kaplan: "Quốc gia là một con thuyền, DN là những tay chèo"
HLV Calisto: "Lương tâm là ông chủ duy nhất của tôi"
Trực tuyến với GS Robert Kaplan, cha đẻ mô hình Bảng điểm cân bằng
  Địa chỉ truy cập: www.tuanvietnam.net hoặc www.vietnamweek.net. Tổng Biên Tập: Nguyễn Anh Tuấn
Toà nhà VietNamNet - Số 4 Láng Hạ, Ba Đình, Hà Nội. Điện thoại: 04.37722729 Fax: 04.37722734, Email: tuanvietnam@vietnamnet.vn