Văn “biểu cảm” và ngành giáo dục
Mấy hôm nay trên mạng rộn lên về một bài văn “biểu cảm” của một học sinh lớp 7. Người cha của em học sinh viết “Tôi không khỏi lo lắng về cách dạy, cách học và cách đánh giá. Người lớn chúng ta đang làm tổn thương ghê gớm những đứa trẻ”.
Bài văn đưa lên, lập tức có hàng trăm nếu không phải là hàng ngàn phản hồi. Phần đông ủng hộ cho điểm cao hơn, phản đối cô giáo. Số khác đi xa hơn, qui kết ngành giáo dục khô cứng, không biết cách giáo dục thế hệ trẻ, lên án không thương tiếc. Lác đác vài ý kiến cho rằng, cô xử lý điểm như thế là thỏa đáng.
Tuần Việt Nam cho đăng tiếp bài của cô giáo Hoàng Ánh Hồng (Phú Thọ), hoàn toàn nhất trí với điểm 4. Cô còn “chấn hưng” cả phụ huynh “Anh không nên vì một HS - con anh - yếu mà nặng lời với cả ngành giáo dục, cả giáo giới, điều đó không thỏa đáng. Tôi coi đó là một sự xúc phạm và nóng nảy của anh. Anh nên trách con, dạy con trước rồi mới góp ý thầy cô. Nếu góp ý thì phải thỏa đáng và thận trọng”.
|

|
|
Ảnh: VietNamNet |
Phản hồi đồng ý với điểm 4 đã nhiều hơn và mạnh dạn hơn. Họ đã biết bảo vệ cách dạy văn của nhà trường, quan điểm của ngành giáo dục.
Đọc thêm bài văn mẫu (9.5 điểm) của một học sinh lớp 10, độc giả đang ở mê hồn trận, không biết ủng hộ ai.
Bài viết này không liên quan đến đánh giá bài văn hay phản hồi của cô giáo Ánh Hồng, dù rất biết ơn cô đã mạnh dạn thể hiện rõ quan điểm. Đó là sự dũng cảm cần thiết của một nhà giáo.
Chuyện đứa bé làm hiệu trưởng trong một ngày
Tối qua, đến thăm người bạn bên Virginia (Mỹ), thằng cu lớn nhà anh vác bài tập về nhà hỏi tôi. Bài cho học sinh lớp 2 với đầu đề “Nếu nhận được thư đề nghị em làm hiệu trưởng trường trong một ngày thì chuyện gì sẽ xảy ra”. Đứa bé 7 tuổi đang lớp 2 phải tưởng tượng mình làm hiệu trưởng! Cái nước Mỹ này dậy trẻ con vô lễ từ nhỏ.
 |
|
"Nếu một ngày nào đó tôi là một hiệu trưởng, tôi sẽ dậy thật sớm và chuẩn bị áo quần. Tôi sẽ đeo cà-vạt, sau đó..." |
Tôi kể cho cháu nghe về chuyện trên báo. Cháu bảo, nếu làm hiệu trưởng sẽ viết email lên mạng. Cô giáo là nhân viên của mình thì phải bảo vệ.
Chợt nghĩ đến người hiệu trưởng trường của em bé lớp 7 đang học. Nếu bạn đang ở địa vị ông/bà ấy sẽ thế nào nhỉ. Bạn có trả lời chính thức trên báo chí hay không. Hay đó không phải là vấn đề của trường. Cô giáo chấm sai thì tự chịu. Hay nhắn em bé và phụ huynh kia phải cẩn thận với truyền thông.
Ngành giáo dục bị “ném đá”
Nhớ đến chuyện ngành giáo dục liên tục bị góp ý gần đây. Những bài báo của các nhân sỹ, giáo sư hay nhà khoa học nổi tiếng với những tựa đề “Khủng hoảng giáo dục”, “Sứ mạng giáo dục”, “Triết lý giáo dục” hay “Bi kịch giáo dục” v.v., trong đó hầu hết là muốn thay đổi tận gốc cách giáo dục trong nhà trường hiện nay.
Không biết ngành đã tiếp thu đến đâu, ai được mời tham gia hay trích dẫn trong chiến lược giáo dục đến năm 2020. Không ai thông báo nên chịu.
Số khác còn lên án giáo dục mà không biết trồng người. Người viết bài này cũng từng tham gia ném “vài hạt sỏi be bé” vào tòa nhà trên đường Đại Cồ Việt (Trụ sở của Bộ GD tại Hà nội).
Gần đây thêm sự cố sách giáo khoa (SGK). Một số có lỗi. Lỗi của người viết, lỗi của nhà in và đôi khi có cả lỗi của…lịch sử để lại. Độc giả lại được dịp đổ phứa cho ngành đã đè lên vai trẻ thơ những cuốn sách nặng hàng cân, để rồi mắt cận, lưng gù, mất hết thời thơ ấu.
Không thể chịu được búa rìu dư luận, thầy Văn Như Cương đã nổi điên “không thèm viết SGK” nữa. Từng sống qua thời “lợn nuôi giáo sư” gian khổ nhưng đầy kinh nghiệm sư phạm, thầy râu dài không viết nữa thì cả nước mất đi một lượng SGK Toán vô giá.
Có thể chuyện "thăm hỏi" các thầy cô, phong bì và dạy thêm, thấy tuổi thơ thê thảm trên đường tới trường đã làm cho nhiều phụ huynh nổi giận. Rồi học sinh bị tát, phạt tường hay liếm ghế cũng làm dư luận không khỏi phẫn nộ. Lên án cô giáo chấm sai có thể xuất phát từ những nguyên do trên.
Gặp anh Nguyễn Huy Đoan tham gia viết SGK sang Washington DC hưởng mùa Thu vàng và “tuần trăng mật tuổi 60” với bà xã cưới cách đây 35 năm. Anh than thở, trời ơi, các vị nói rằng những người viết chưa đi dạy hoặc đã thôi dạy lâu rồi và không hiểu gì về công nghệ SGK, tôi chịu không thể nào phản bác lại được.
Chúng tôi ít người, bị đám đông “cả vú lấp miệng em”. Đồng ý là nước Mỹ không cần SGK cho học sinh phổ thông, nhưng Việt Nam chứ có phải Hoa Kỳ đâu. Nhiều người phản đối chưa chắc đã đọc hết những SGK có lỗi mà chỉ thấy báo mạng viết thế. Ngồi đến mụ mẫm trên từng trang sách mới hiểu thế nào là SGK.
Không riêng gì ngành giáo dục. Y tế với vụ mắm tôm, tiêu chảy, sữa nhiễm bẩn cũng bị dư luận phản đối. Rồi bên môi trường, nông nghiệp cũng thỉnh thoảng bị lôi ra “pháp trường”.
|

|
|
Anh Nguyễn Huy Đoan hưởng mùa thu vàng vùng Virginia nhưng lòng vẫn ấm nức chuyện sách giáo khoa |
Xã hội mở cần sự phản biện
Cố đợi một chuyên gia, một phát ngôn viên của ngành đứng ra bảo vệ, xin lỗi hay công nhận về một việc trên dư luận. Không thấy gì. Nếu có thì rất nhỏ nhoi.
Một bên nói, bên kia có nghe, có biết đến không, không ai rõ. Và như đến hẹn lại lên, xảy ra việc gì, cánh báo chí tha hồ viết, dân tha hồ phản biện và… tự thưởng thức.
Xã hội văn minh cần thông tin có đi có lại. Để đạt được sự đa chiều trong thế giới mở, cần có phản biện. Thấy sai thì nên khéo nhận lỗi. Tuy nhiên, nếu ai nói điêu toa cần có đại diện ngành tranh luận đến cùng.
Vì thế, cán bộ cần có trình độ để đồng ý hay bác lại nếu cần. Nếu không, người ném, người bị ném và cả những viên đá trở nên vô giá trị.
Chúng ta nên cảm thông với ngành giáo dục với nhiều thầy cô tâm huyết, hết lòng vì học sinh thân yêu. Ai thử lên Sapa, đi vào sâu thêm vài km một chút, và hãy dậy những em bé cởi truồng trong lớp trống trải giữa mùa đông giá lạnh, phản hồi sẽ đỡ đanh đá hơn.
Phải thừa nhận, giáo dục Việt nam đã đào tạo ra nhiều tài năng cho đất nước. Nếu không, làm gì có ngày hôm nay. Khổ nỗi, nhiều điều bất cập đã làm tổn hại tiếng thơm danh sư phạm.
Có chuyện gì đó, dư luận muốn biết rõ quan điểm của ngành như thế nào. Tiếp tục quan sát trong “im lặng” đôi khi mang lại sự oan uổng.
Lo lắng cho thế hệ tương lai nên người phụ huynh của học sinh lớp 7 đã lên tiếng. Người cha ấy đã nhận được sự đồng cảm. Cô giáo Ánh Hồng theo đúng nội qui nhà trường phải "mô phạm". Cùng với hàng triệu bạn đọc, họ đang tranh luận để tìm ra lối đi cho giáo dục trong thời đại mới.
Giá như ai cũng như cậu bé lớp 2 kia, sẵn sàng đứng ra bảo vệ cô giáo mình. Có lẽ nền giáo dục nước nhà cũng khác nhiều.
Tuần Việt Nam tiếp tục đón nhận ý kiến của quý độc giả về cách thức đánh giá chất lượng học sinh trong các trường phổ thông hiện nay. Mọi ý kiến đóng góp xin gửi về theo phần phản hồi dưới đây.