Sự kiện nóng
Nhân vật trong ngày
Thông tin đa chiều
Nghe xem đọc
Thế giới truyền thông
Tư liệu & Suy ngẫm
Harvard'S
Trực tuyến cùng TOP
Đăng ký nhận bản tin
ẢNH ẤN TƯỢNG
Ngày 9/6/2009, chuyên trang TuanVietNam.net vừa tròn hai tuổi. TuanVietNam.net xin cảm tạ sự tin cậy, yêu mến, và sự cộng tác nhiệt tâm của các cộng tác viên - những chuyên gia kinh tế, chính trị - xã hội, quốc tế, văn hóa, giáo dục… và bạn đọc xa gần.
BẢN NHẠC HÔM NAY
SÁCH HAY NÊN ĐỌC
Cùng với niềm say mê đặc biệt về hiến pháp của mình, dịch giả đã cung cấp một bức tranh toàn cảnh về sự ra đời của Hiến pháp Mỹ, như một lời lý giải cho rất nhiều người có cùng mối băn khoăn.
Một cách đánh giá khác về dạng văn "cảm xúc"
06/01/2009 14:03 (GMT + 7)
Tuần Việt Nam giới thiệu lại cùng độc giả một bài viết đã gây xúc động 3 năm trước đây, với cùng đề bài như bài văn đạt điểm 4. Cùng với đó là lời phê của giáo viên và sự biểu dương của nhà trường.

Không có bất kì thước đo nào chính xác tuyệt đối cho một bài văn. Đây chỉ là một ví dụ khác để độc giả tham khảo và có cái nhìn tương quan.

Ảnh minh họa: doanthidiem.edu.vn

Đề bài: “Em hãy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu nhất”

Bài làm:

Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.

Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.

Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.

Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.

Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngả bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường xóc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.

Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-40 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?

Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.

Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.

Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…

Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.

Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.

Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc.

Không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật. Nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo. Có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.

Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.

Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.

Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.

Ảnh minh họa: news.vnu.edu.vn

Lời phê của cô giáo

Đây là bài làm văn của học sinh Nguyễn Thị Hậu, lớp chuyên Toán 10A2, Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An. Em chỉ có 45 phút ngồi trên lớp học để viết lên bài văn này nhưng bài văn với gần 1.500 từ trên bốn trang giấy kiểm tra, trước khi đến tay cô giáo, đã ướt nhoè nước mắt em.

Bài văn đạt 9,5 điểm.

Cô giáo Phan Thị Thanh Vân có lời phê như sau:

“Em là một người con ngoan, bài viết của em đã làm cho cô rất xúc động. Điều đáng quý nhất của em là tình cảm chân thực và em có một trái tim nhân hậu, em đã cho cô một bài học làm người. Mong rằng đây không chỉ là trang văn mà còn là sự hành xử của em trong cuộc đời”.

Biểu dương của nhà trường

Trong buổi lễ chào cờ đầu tuần vào sáng thứ hai (6/11/2006), thầy giáo Lê Trần Bân, phó hiệu trưởng Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng (TP Vinh, Nghệ An) đã đứng dưới cờ phát biểu cảm nghĩ và đọc bài văn của em Nguyễn Thị Hậu, cả sân trường xúc động lặng im...

“Thầy Bân đọc được nửa bài văn quá xúc động nghẹn lời, ngân ngấn nước mắt. Chúng tôi đều rưng rưng, mến phục thương em Hậu và thôi thúc chúng tôi sống và giảng dạy tốt hơn. Từ nay vào các buổi lễ chào cờ đầu tuần chúng tôi chọn lọc những đề văn và bài làm hay đọc dưới cờ để nhân lên sự yêu thích văn chương của học sinh” - thầy Võ Tuấn Thiện, hiệu trưởng Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, cho biết.

Ngay sau đó từ học sinh, giáo viên các trường trên địa bàn TP Vinh cho đến bà bán nước bác xe ôm đã photo bài văn, chuyền tay nhau đọc. Cứ thế bài văn nhân thêm nhiều bản, và chuyền về tận các huyện...

  • Theo Tuổi Trẻ

(Tháng 11/2006)

ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC
(Hãy gửi cho chúng tôi bản đánh máy có dấu để bài viết của bạn sớm được đăng!)
 
Họ và tên: MInh Dũng
Địa chỉ: Hà Nội
Email: minhdungpticc@yahoo.com.vn

Tôi rất xúc động khi đọc bài văn của em Hậu và khâm phục cách làm của Nhà trường nơi em Hậu đang học. Việc lựa chọn những bài văn hay tuyên dương trước trường vào ngày chào cờ đầu tuần sẽ kích thích các em học tập và là phương pháp giáo dục tốt nhất đối với tất cả các học sinh. Mong rằng điển hình này sẽ được nhân rộng khắp cả nước. Bản thân tôi cũng xin được cảm ơn em Hậu vì bài văn của em cho tôi một bài học làm người.

Họ và tên: Nguyễn Huy Hoàng
Địa chỉ:
Email: huy_hoang_programmer@yahoo.com

VNN đem bài viết của một học sinh học lớp 10 đã sớm trải qua mất mát như vậy với 1 bài viết của học sinh lớp 6 đã phù hợp chưa?
Nếu nói bài viết của học sinh lớp 6 đó là "trẻ con" vậy thì chúng ta bắt học sinh lớp 6 phải có sự nhìn nhận sâu sắc của người lớn hay sao ?

Họ và tên: tasuka
Địa chỉ: Hanoi
Email: tasuka_vn@yahoo.com

Tôi không có nhận xét gì lớn, chỉ thấy 2 bài văn có sức biểu cảm hoàn toàn khác nhau. Bài văn tả về Bố của em Hậu khi đọc lên thấy ứa nước mắt, còn bài văn kia, quả thật tôi đọc mà không có một cảm xúc gì. Nó vụn vặt, chắp vá và không liền mạch.
Không bàn luận về điểm số hay cách hành văn cũng như cơ cấu của một bài văn nghị luận... Nhưng qua sức cảm của một bài văn có thể nói lên điều mà Môn Văn yêu cầu.

Họ và tên: Minh Đức
Địa chỉ:
Email: minhducgalaxy@yahoo.com

Bài văn thật chân thực và cảm dộng.
Tôi cũng có một người Bố như trong bài văn trên. Ông thật giàu lòng hy sinh. Suốt thời trai trẻ đi bộ đội, sau chiến tranh Bố tôi phải sống một mình ở miền Nam để lập nghiệp. Suốt mấy chục năm xa gia đình, vợ con nhưng Ông luôn cố gắng sống vượt qua những khó khăn để rồi ngày hôm nay khi đã có một cơ ngơi thì Ông lại ra đi...Con sẽ luôn trân trọng những gì mà ngày hôm nay con có. Và con sẽ cố gắng để xứng đáng với những gì mà Bố để lại.

Họ và tên: Nguyễn Văn Toàn
Địa chỉ:
Email: demenpro@gmail.com

Tất cả những môn khoa học đều là học cách chuyển tải ngôn ngữ. Điều làm cho văn học khác với toán học và những môn khoa học khác là ở ngôn ngữ của nó. Đối với ngôn ngữ văn học mà nói thì không có 1+1=2. Nếu môn văn mà chấm theo Ba-rem điểm thì chúng ta chỉ nên học toán thôi.

Họ và tên: Lê Ngọc
Địa chỉ: Hải Dương
Email: mtv.haiduong@yahoo.com.vn

Cùng một đề văn, cảm xúc của hai em học sinh (lớp 7 và lớp 10) có khác nhau về mức độ. Nhưng cũng đều "kể", "tả" là "chủ đạo" đấy thôi? Và qua kể, tả ấy, chúng tôi đã cảm nhận được tình cảm của các em với người thân của mình. Tôi thiết nghĩ, chúng ta còn đòi hỏi gì hơn về yêu cầu đạt được ở bài văn dạng này? Có chăng, những điều chưa đạt được chỉ là chưa đúng với lý thuyết ngành giáo dục xây dựng mà thôi.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: harkerjj@gmail.com

Lấy gì để nói rằng bài văn điểm 4 sai đầu bài? Bài văn có kể và có phát biểu cảm xúc đấy chứ tức là đã phù hợp đầu bài. Quan trọng là cảm xúc của tác giả nhỏ có sức truền cảm đến người đọc một cách chân thật và ấm áp tình người. Nếu ai đó vùa viết tâm trạng vừa căn kê đầu bài vừa sợ sai thì câu văn có được tự nhiên nữa không.
Theo tôi điểm chính tả, ngữ pháp,chữ đẹp chỉ chiếm 15-20%. Tức nếu ý văn và cách diễn tả hay di vào lòng người có thể đạt 8-9 điểm cho dù ngữ pháp hay chính tả sai sót.

Họ và tên: Tran Thi Bich Nguyet
Địa chỉ: NHCT Vinh phuc
Email: nguyet.ttb@vietinbank.vn

Đọc bài văn của em Hậu, tôi vô cùng xúc động, nước mắt đầm đìa, nghẹn ngào mãi tôi mới đọc xong. Nếu có em bên cạnh tôi sẽ ôm em vào lòng và khóc thật to. Bố tôi cũng đi xa rồi. Tôi rất yêu bố, thương và nhớ bố vô hạn. Tôi rất thèm được gọi từ "Bố". Có những lúc tôi đã phải đóng cửa phòng để gọi" bố" và đem ảnh của bố ra để nói chuyện với bố cho đỡ nhớ nhưng chưa bao giờ tôi viết được những dòng như thế về bố... Cảm ơn em rất nhiều.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email:

Bài văn của em Hậu thể hiện rất rõ cảm xúc của mình. Em dùng những từ biểu lộ cảm xúc không hề xáo rỗng mà rất chân thực khiến người đọc rưng rưng. Còn bài văn kể về ông của em học sinh lớp 7 cũng viết bằng cảm xúc nhưng có điều em thiên về kể nhiều quá mà ít bộc lộ tình cảm.

Cảm xúc của em Hậu về người bố thể hiện rất rõ ngay từ khi mở bài và trong suốt quá trình làm bài em đều bộc lộ cảm xúc bằng những câu văn rất hay: "Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình." "Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa." ."Và tôi khâm phục ..."..v...v Những câu đó đâu không hề sáo rỗng chút nào. Vì thế bài văn viết về ông được điểm 6 là xứng đáng còn được điểm 3 hay 4 thì khắt khe quá. Khi chấm, giáo viên cần phải đồng cảm với học sinh để hiểu được cảm xúc của các em thì mới tìm ra những gì được hay chưa được và bồi dưỡng thêm. Em HS lớp 7 đó nếu được bồi dưỡng sẽ có những bài văn hay không kém gì em Hậu.

Họ và tên: Lê Trần Minh
Địa chỉ:
Email: letranminh@yahoo.com

Lâu nay có quá nhiều bài viết tỏ ra lo lắng thất vọng về nền giáo dục Việt Nam. Điều đó đúng, tôi không muốn bình luận thêm nữa. Tôi cũng không muốn nhận xét nhiều về hai bài văn của hai cháu bé.

Tôi muốn nói về THÁI ĐỘ CỦA NGƯỜI LỚN ẢNH HƯỞNG TƠÍ TRẺ NHỎ.  

Thứ nhất: Người cha của cháu học sinh lớp 7 bênh con thế dễ làm cho con hư. Mỗi ngày ở nhà anh chị nên quan tâm uốn nắn chữ viết, cách trình bày bài văn của cháu.

Xin nhớ rằng VĂN LÀ NGƯỜI, VIẾT VĂN LÀ RÈN LUYỆN LÀM NGƯỜI. Con tôi năm nay mơí 9 tuổi, mới học lớp 4, nhưng tôi luôn rèn cho cháu tính cẩn thận, vở phải sạch, chữ phải đẹp. Đó là điều đầu tiên cháu phải đạt được. Cẩu thả như cậu bé này thì sau này có thể có cá tính nào đó, thậm chí có thể có tài, nhưng sẽ không làm nên việc gì đâu.

Thứ hai: với công luận, dù cô giáo của cháu bé có điển này điểm khác chưa đúng như có người đã phân tích, nhưng xin đừng về hùa với nhau để chê bai cô. Như thế là không công bằng. Em Hậu sở dĩ đạt được điểm 9,5 một phần có lẽ đã được rèn rũa nghiêm khắc từ nhỏ.     

Địa chỉ email gửi : tuanvietnam@vietnamnet.vn
Bạn có ý kiến gì về bài báo này?
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   *
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   *
   

 
CÁC TIN KHÁC
Sản xuất nông nghiệp - vì sao loay hoay vẫn rối? (19/01/2009)
10 lý do đề nghị tạm dừng dự án bô xít Tây Nguyên (13/01/2009)
TƯ LIỆU & SUY NGẪM
Kinh tế Việt Nam và chặng đường dài phía trước
Ngăn chặn tham nhũng bằng luật ngân sách
Nước Mỹ với thứ vũ khí hơn 200 năm
THÔNG TIN ĐA CHIỀU
Tại sao văn hóa "suy dinh dưỡng"?
Có nên để Hồ Tây cho người nước ngoài ở và buôn bán?
Đổi mới cơ chế dùng người để dẹp lạm phát chức danh
THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG
Gần 300 nữ phóng viên Mỹ từng có mặt ở Việt Nam
Góc nhìn về chiến tranh VN của các nữ phóng viên Mỹ
Những bức ảnh khiến Obama phải giấu
HARVARD'S
Học hỏi từ mọi người
Xây dựng liên minh và đối tác hiệu quả
Marketing và những cuộc cách mạng dữ liệu xã hội
TRỰC TUYẾN CÙNG TOP
Tuyên chiến với cuộc tấn công của hàng ngoại chất lượng thấp
Doanh nghiệp thua đau bởi hàng Trung Quốc giá rẻ
Những sai lầm chiến lược
  Địa chỉ truy cập: www.tuanvietnam.net hoặc www.vietnamweek.net. Tổng Biên Tập: Nguyễn Anh Tuấn
Toà nhà VietNamNet - 141 Bà Triệu, Hai Bà Trưng, Hà Nội - Điện thoại: 04 37722729, Fax: (04)37722734, Email: tuanvietnam@vietnamnet.vn