>> Ra quân "dẹp" hàng rong, lấn chiếm vỉa hè, xe tự chế
>> Xử lý hàng rong, vỉa hè: "Sẽ không đánh trống bỏ dùi"
Cắt cái bướu lộn xộn giao thông ? Lộn xộn vốn là thói quen ăn sâu bám rễ, làm sao cắt được.
Cắt khối u ách tắc? Đường xá có vậy, dân số và xe cộ tăng lên ầm ầm, làm sao cắt được.
Cắt ô nhiễm? Ô nhiễm là một kiểu ung thư máu, có ở khắp nơi, biết cắt ở đâu, làm sao cắt được.
Chỉ còn một cách: Cắt ngay hàng rong và xe pháo lấn chiếm vỉa hè.
 |
|
Mươi ngày nửa tháng long đong hết cách, hàng ngàn các bà các cô hàng rong sẽ phải mệt mỏi mà bỏ về quê, chịu cảnh thất nghiệp. Ảnh: vnexpress.net |
Kể ra, đồng bào còn phải kiếm sống, nhà nào cũng đã quá chật, không nhoai ra vỉa hè thì gay go quá. Nhưng thế thì ta cắt ở một số tuyến phố thôi đã. Giải pháp thật là tuyệt vời.
Biện pháp cấm hàng rong và lấn chiếm vỉa hè có vẻ dễ làm nhất mà hiệu quả thì thấy ngay. Vỉa hè phong quang, đường phố sáng sủa tức thì. Mà mất chỉ ngót nghét tỷ đồng mỗi năm cho mỗi tuyến phố, để tuyên truyền vận động, làm panô áp phích, và nhân viên cán bộ đồng loạt xuống đường xử lý, bắt phạt.
Phản ứng hậu phẫu
Thế nhưng cuộc phẫu thuật nào cũng dẫn đến những phản ứng bên trong cơ thể, có thể tốt có thể xấu, có thể nhìn thấy ngay, có thể không bao giờ nhìn thấy, có thể sau vài ba năm mới bộc lộ ra.
Điều dễ nhận thấy ngay là, trục phố Hàng Bông - Hàng Gai phong quang nhưng ngay ngã tư của các phố cắt ngang là chất ngất xe máy san sát nằm trên vỉa hè, dưới lòng đường. Đi bộ dọc Hàng Bông thì thích lắm nhưng rẽ ngang một cái vào Phủ Doãn hay Đường Thành là chỉ có bước xuống đường, vì vỉa hè không còn chỗ để đặt bàn chân. Chật chội gấp hai ba lần mọi khi.
Tại các phố ngang, các bà gánh hàng rong rập rình đòn gánh trên vai. Đặt xuống là chủ nhà đuổi ngay, đành ra vẻ vừa đi vừa đứng, thoắt một cái là chạy qua ngã tư, nhớn nhác tìm người mua làm vướng hết đường, gây thêm ách tắc cho cái lòng đường vốn đã chật cứng ôtô xe máy.
Mươi ngày nửa tháng long đong hết cách như thế, hàng ngàn các bà các cô hàng rong sẽ phải mệt mỏi mà bỏ về quê, chịu cảnh thất nghiệp. Trong mỗi một ngôi nhà ấy, có thể có cậu con trai sẽ phải bỏ học vì hết nguồn tài trợ của mẹ, cô con gái sẽ phải rời nhà lên phố đương đầu bươn chải để kiếm tiền nuôi mẹ nuôi em. Không có một sự chuẩn bị nào, một sự hỗ trợ nào dù là nhỏ nhoi nhất cho các hoàn cảnh như thế.
Tại các tuyến phố văn minh, rồi sẽ có các cửa hàng cửa hiệu lao đao vì mất khách do không có chỗ mà gác mà gửi cái xe. Thuê cửa hàng mươi mười lăm triệu, lãi không đủ tiền thuê, không đủ tiền thuế, gồng mình thêm ít tháng nữa, cụt vốn là thôi. Lại thêm một cái biển hiệu hạ xuống, và vài ngày sau một biển hiệu mới lại được treo lên. Cũng không thấy có một sự chuẩn bị nào, một sự hỗ trợ nào dù là nhỏ nhoi nhất cho các hoàn cảnh như thế.
Còn biết bao nhiêu là quán nước, quán xôi thúng, thùng bơm xe, xưa nay vẫn ngồi thập thò trước ngõ mà nuôi đủ cả cho mấy cái miệng ăn. Bây giờ biết trông vào đâu? Vậy mà cũng không thấy có một sự chuẩn bị nào, một sự hỗ trợ nào dù là nhỏ nhoi nhất cho các hoàn cảnh như thế.
Thế nhưng cả vạn người ấy đều chỉ là dân nghèo. Và họ sẽ im lặng cắn răng chịu đựng. Họ có nghĩa vụ phải chia sẻ khó khăn cho thành phố và về cơ bản họ là người vi phạm pháp luật, làm gì có quyền mà kêu ca.
Cùng với sự thắt chặt trật tự xã hội, xây dựng dần dần một xã hội sống và làm việc theo luật pháp, chúng ta có tìm được ra những cách gì tốt hơn để góp phần giảm thiểu bất hạnh cho các thân phận rất đáng quan tâm ấy không? Họ là đồng bào của ta, là họ hàng xa gần, là anh em chú bác và họ đang thật sự khó khăn. Đó là nói trên phương diện tình người, còn trên phương diện hiến pháp thì họ là những công dân mà nhà nước do họ bầu ra chính là để có nghĩa vụ quan tâm tới họ.
Bạn đọc: Hoàng Đại Dương