Sự kiện nóng
Nhân vật trong ngày
Thông tin đa chiều
Nghe xem đọc
Thế giới truyền thông
Tư liệu & Suy ngẫm
Harvard'S
Trực tuyến cùng TOP
Đăng ký nhận bản tin
ẢNH ẤN TƯỢNG
Ngày 9/6/2009, chuyên trang TuanVietNam.net vừa tròn hai tuổi. TuanVietNam.net xin cảm tạ sự tin cậy, yêu mến, và sự cộng tác nhiệt tâm của các cộng tác viên - những chuyên gia kinh tế, chính trị - xã hội, quốc tế, văn hóa, giáo dục… và bạn đọc xa gần.
BẢN NHẠC HÔM NAY
SÁCH HAY NÊN ĐỌC
Cùng với niềm say mê đặc biệt về hiến pháp của mình, dịch giả đã cung cấp một bức tranh toàn cảnh về sự ra đời của Hiến pháp Mỹ, như một lời lý giải cho rất nhiều người có cùng mối băn khoăn.
Sinh viên báo chí được đào tạo như thế nào?
07/11/2007 05:09 (GMT + 7)
Tôi là sinh viên báo chí của một trường danh tiếng đại học trong cả nước. “Nhãn mác” sinh viên báo chí mà tôi và các bạn mang theo khiến nhiều người xuýt xoa mơ ước. Ở trong môi trường đào tạo được “mơ ước” ấy, chúng tôi đã được học những gì về báo chí, về nghề báo?

Kỳ I: Báo chí VN: Đường đến chuyên nghiệp còn xa!
Kỳ II: Bỏ rơi hệ thống tri thức chuyên ngành
Kỳ III: Đạo lí nghề và trào lưu nhà báo salon

Tôi đã đọc bài viết của tác giả Nguyễn Đức An. Tôi nghĩ tác giả đã có nhiều ý kiến đúng về thực trạng báo chí Việt Nam. Tôi tin là nhiều người (trong và ngoài nghề báo) cũng nhận thức rõ những điều mà tác giả Đức An đã đề cập.

Đặc biệt, trong bài viết của mình, tác giả Đức An đã đề cao việc đào tạo bài bản, trang bị kiến thức chuyên ngành cho người làm báo. Vì vậy, với tư cách một người được đào tạo bài bản, tôi xin được kể câu chuyện của mình để mọi người cùng biết tôi và các bạn tôi đã được "đào tạo bài bản" như thế nào.

Chuyện về một người thầy

Đó là người thầy đã dạy chúng tôi nhiều nhất trong suốt 4 năm đại học. Nói “nhiều nhất” là tính về thời lượng môn học: Cơ sở lí luận báo chí truyền thông – 6 đơn vị học trình (ĐVHT), Thể loại chính luận nghệ thuật – 7 ĐVHT, Báo chí truyền hình (lý thuyết) – 5 ĐVHT, Phát thanh – 7 ĐVHT, cộng lại là 25 ĐVHT trên tổng số 182 ĐVHT (gồm cả đại cương và chuyên ngành).

Sinh viên trên giảng đường (Nguồn: interiorhcmc)


Thầy giáo mà tôi đang kể với các bạn đây, có học vị tiến sĩ và học hàm phó giáo sư. Thầy giúp chúng tôi hiểu về nghề một cách ít khó khăn nhất bằng việc cho chúng tôi nghe đi nghe lại những chuyện “của thầy” trong suốt 4 năm.

Khi tôi học lên cao học, bài giảng của thầy “ít quen thuộc hơn” đôi chút vì thầy nói rất đơn giản rằng: học cao học là tự học, thầy chỉ là người gợi ý… Nhưng kì thực, sự “gợi ý” của thầy “kín đáo” và “xa xôi” đến mức sau mỗi buổi học dài 2 tiếng đồng hồ, chúng tôi chẳng thấy có được một ý tưởng mới mẻ nào.

Tôi không rõ thầy bảo vệ nghiên cứu sinh về chuyên ngành gì nhưng khi dạy chúng tôi về lý thuyết truyền hình, thầy không biết sử dụng máy quay phim, thậm chí đến việc nối các zắc cắm từ máy quay vào ti vi để xem hình, thầy cũng “sai” học sinh làm hộ.

Tôi và rất nhiều bạn sinh viên đều có chung những thắc mắc: Thầy có hiểu những điều thầy đang giảng cho chúng tôi? Thầy có nhìn thấy thái độ chán ngán của chúng tôi khi ngồi dưới bục giảng mà thấy thương cho chúng tôi không?

Và thắc mắc lớn hơn cả là tại sao lại có những người thầy (như thầy của tôi) lên bục giảng để dạy những điều mà hầu như chúng tôi đều biết, hoặc có thể biết bằng nhiều cách dễ dàng, đơn giản, tốn ít công sức và thời gian hơn…?

Tất nhiên, trường hợp tôi kể trên đây là trường hợp “điển hình”. Nhưng thiết nghĩ, một môi trường đào tạo chính quy và nghiêm túc thực sự lại có những giảng viên lên lớp chỉ để đọc lại những điều đã có sẵn trong sách như vậy thì có nên chăng? 

Môi trường đào tạo “bài bản” có gì?

Tôi không thể quên ngày chúng tôi bước chân vào giảng đường đại học, thầy trưởng khoa báo chí thông báo: Chúng tôi đào tạo nghiên cứu lý luận báo chí chứ không đào tạo kĩ năng làm báo. Đó là cái mà các bạn phải tự học lấy trong cuộc sống. Cơ sở lý luận sẽ là điều kiện để các bạn phát huy sự sáng tạo khi “hành nghề”.

Phần lớn những giáo trình cơ bản của chúng tôi như Cơ sở lí luận báo chí truyền thông, Ngôn ngữ báo chí, Các thể loại báo chí chính luận, Báo chí chính luận nghệ thuật, Tổ chức và hoạt động tòa soạn… đều nghiên cứu về báo in.

Giáo trình cho sinh viên báo chí cũ kỹ, nghèo nàn (Nguồn: saga)

Những cuốn sách “chính thống” nhất đều dựa trên các tài liệu nghiên cứu của Liên Xô (cũ). Các giáo trình này đã được biên tập và ấn bản lại nhưng nội dung khác những cuốn cũ không nhiều. Ngay cả những cuốn sách mới cũng chỉ có rất ít những bài báo được đưa vào để phân tích, chứng minh…

Phần lớn sinh viên đọc rồi kêu chán, nhất là những sách dạy về thể loại báo chí. Bởi thế, nhiều người sau khi học xong 16 ĐVHT về thể loại báo chí vẫn hết sức lúng túng khi phân biệt thể loại phóng sự với ký, phản ánh với điều tra.

Chương trình học của chúng tôi có 20 ĐVHT dành cho thể loại báo chí nhưng nội dung chỉ đơn thuần nói về báo in.

Đến khi học truyền hình và phát thanh, hầu như toàn bộ những lý thuyết về thể loại đối với báo viết lại được đem ra “nhắc lại”, chỉ thêm vào sau tên gọi thể loại hai chữ “truyền hình” hoặc “phát thanh”. Còn những đặc trưng riêng biệt trong nghiệp vụ của hai chuyên ngành này hầu như không được nhắc đến.

Chúng tôi không có giáo trình chính thức khi học về truyền hình, phát thanh, báo chí trực tuyến. Chúng tôi cũng chưa từng có điều kiện để được biết, dẫu chỉ là quan sát thôi, những phương tiện kĩ thuật được sử dụng trong phát thanh có hình thù, cấu tạo thế nào.

Khi học truyền hình, chúng tôi có được một buổi thực hành quay. Nhiều sinh viên sau khi kết thúc 8 ĐVHT truyền hình thậm chí không nhớ được hết các nút điều khiển của một chiếc máy quay phim.

Khi học báo chí trực tuyến, sinh viên chúng tôi bảo nhau: thà đi thuê máy bên ngoài cho xong. Bởi máy tính trong trường vừa phải… “tranh nhau” (trường không đủ máy) vừa tốn thời gian (mạng rất chậm).

Phần lớn các giờ học rất… “buồn ngủ” vì nội dung trong bài học được các giảng viên “giảng” lại y nguyên như trong sách hoặc những điều được giảng đã quá “quen tai” chúng tôi. (Khi viết dòng này, tôi xin chân thành cúi đầu xin lỗi những người thầy có chuyên môn sư phạm thực sự và dạy cho chúng tôi những cái thực sự đáng được gọi là “phương pháp học”, “phương pháp thực hành”. Nhưng những người thầy như thế thật ít ỏi biết bao).

Với những giờ học như vậy, chúng tôi rất muốn nghỉ học (để dành thời gian cho những việc có ích hơn). Có người bạn tôi nói: “Ở nhà ngủ còn ấm vào thân, đi học chẳng thấy… “ấm” được chỗ nào.” Nhưng chúng tôi lại không dám nghỉ học vì chúng tôi cần “tấm bằng đại học”.

Máy tính cho sinh viên thực hành thường thiếu và quá cũ (Nguồn: dhthanglong)


Trong 4 năm ở trường đại học, không ai dạy chúng tôi viết một bài báo như thế nào, viết lead (lời dẫn) như thế nào…? Những cái mà chúng tôi muốn học nhất là kỹ năng viết báo, kỹ năng làm báo thì chúng tôi không được học.

Chúng tôi nhận được gợi ý từ nhiều giảng viên: Các bạn phải tự học cách làm báo, hãy đọc thật nhiều và tự viết thật nhiều, hãy bắt chước những phong cách, những bài báo mà bạn thích. Và câu trả lời chung nhất bao giờ cũng vậy: Học đại học là tự học.

Trước lời dạy của các thầy, sinh viên chúng tôi chỉ biết ngậm ngùi, tự an ủi nhau bằng những câu nói đùa: Làm báo “dễ” quá nên không cần được dạy ở trường, nhà trường chỉ dạy nghiên cứu lí luận báo chí thôi. Hay phải chăng nhà báo thì thừa rồi còn người nghiên cứu lí luận báo chí thì vẫn thiếu nên chúng ta vẫn phải học? 

Cử nhân báo chí: Loay hoay tìm đường vào nghề

Tôi và các bạn - những cử nhân báo chí - với lượng kiến thức chuyên ngành cũ kỹ, èo uột và ít ỏi tự lăn vào cuộc đời để lần mò lấy con đường vào nghề.

Tôi nhớ lần đầu tiên đi phỏng vấn về một vụ kiện đất đai ở UBND phường, tôi đã đứng trong nhà vệ sinh mất 5 phút để… “run”.

Tôi nhớ rất rõ rằng: Không có giáo trình nào và cũng chưa thầy giáo nào nhắc nhở chúng tôi về cách ăn mặc, chuẩn bị về tâm lý hay cách thức để tiếp xúc với các nhà lãnh đạo, cách thức làm việc với các cơ quan chính quyền thế nào? Phải có tư thế, tác phong ra sao khi đứng trước một cuộc phỏng vấn với đông người và đầy tính “hành chính” như thế này?

Trong 5 phút ấy, tôi đã hiểu được giá trị của hai chữ “tự học” quan trọng như thế nào.

Giống như tôi, không ít sinh viên báo chí cảm thấy khủng hoảng nặng nề trong những năm tháng đại học và sau khi ra trường. Chúng tôi có thể trở thành những người làm báo không? Tòa soạn nào sẽ đón nhận chúng tôi? Chúng tôi có thể học được những kĩ năng nghề nghiệp từ ai, ở đâu, như thế nào, bằng cách nào?

Có một thực tế mà chúng tôi nhận thấy: những sinh viên sớm trưởng thành nhất trong nghề báo là những sinh viên báo chí hay nghỉ học nhất để lao đi viết bài (!)

Thật đúng khi nói nghề báo là nghề tự học. Nhưng với những kỹ năng cơ bản nhất và cụ thể nhất về nghề nghiệp, chẳng lẽ chúng tôi cũng không được học ở trong giảng đường đại học?

Thành cử nhân báo chí rồi, chúng tôi còn chưa “sõi” các ngôn ngữ nghề nghiệp, chưa viết thạo được những bài viết theo các thể loại báo chí, và rất non kém trong các thao tác nghiệp vụ để tìm kiếm và khai thác thông tin…

Chúng tôi được đào tạo “bài bản” trong 4 năm để rồi lại tiếp tục lần mò với những ngôn ngữ vỡ lòng của nghề làm báo.

Tin liên quan:

Sinh viên báo chí: Đi, viết và bài học về nghề
Rút tít giật gân: Câu khách hay lừa độc giả?

K. Q. Đ

ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC
(Hãy gửi cho chúng tôi bản đánh máy có dấu để bài viết của bạn sớm được đăng!)
 
Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: vit648@yahoo.com

Đây là lần thứ hai tôi được đọc bài báo mang nhiều trăn trở. Bài thứ nhất của PGS.TS Nguyễn Văn Dững cũng trong chuyên mục này cách đây hơn 3 tháng. Là một sinh viên báo chí đã tốt nghiệp, tôi rất hiểu nỗi lòng của tác giả bài viết. Nhưng tôi không đồng tình với ý kiến của tác giả. Trong suốt 4 năm học, không phải môn học chuyên ngành nào thày cũng cung cấp kiến thức làm chúng tôi thoả mãn. Nhưng những kiến thức cơ bản rút tít (title), sapo, khai thác thông tin, phỏng vấn... như thế nào, tôi đều làm được. Ban đầu có thể run, có thể chưa sát, chưa hay, chưa đúng nhưng tự mình có thể rút kinh nghiệm qua sự trải nghiệm. Hay chúng tôi may mắn được học những người thày xuất sắc? Không phải vậy. Học nghề gì mà không cần thực tế, không cần rèn luyện, nhất là một nghề cần rèn giũa ngòi bút như nghề báo? "Vạn sự khởi đầu nan" là thế. Người học không thể yêu cầu thày giáo hướng dẫn phải tỷ mỉ, vì như vậy khác gì học văn mẫu và cuộc sống muôn màu, lấy bao nhiêu ví dụ, bao nhiêu tình huống cho thoả mãn đây? Mặt khác, người làm báo cần nhạy cảm và một chút năng khiếu, thày không thể dạy cho chúng ta nhạy cảm là cần phải làm gì, nhất là cuộc sống nhiều góc cạnh. Đừng nên vội trách những người thày vì như vậy là "qua cầu rút ván". Hãy suy nghĩ xem, có phải "mình đã chọn nhầm nghề" hay "nghề chọn nhầm mình" chăng? Tôi rất mong tác giả và bạn đọc có một cái nhìn bình đẳng, khách quan hơn về vấn đề này.

Họ và tên: Cựu sinh viên báo chí
Địa chỉ:
Email: conangdanhtrong_fish@yahoo.com

Là một sinh viên vừa tốt nghiệp ra trường,tôi thấy hoàn tòan đồng cảm với tác giả K.Q.D. Thầy có thói quen dành 80% thời lượng giờ dạy cho các việc điểm danh, phê phán ý thức sinh viên, dẫn dắt xa xôi vấn đề có vẻ liên quan đến bài học, tán sang các chuyện linh tinh trong xã hội như mặc váy ngắn đi xe máy chẳng hạn. 20% còn lại thầy nói những việc sách đã viết kĩ rồi. Đúng là 4 năm vừa qua chúng tôi đáng lẽ đã có thể học được nhiều hơn nếu chọn một ngành đào tạo khác. Còn với bài viết của bạn ở hòm thư Vit648@yahoo.com. Tôi tuyệt đối không đồng ý. Đã từ lâu rồi các thầy khoa tôi rất sợ sinh viên ra trường quay lại "nói xấu" khoa. Và họ nói với sinh viên mới vào rằng đó là do những cựu sinh viên như chúng tôi ý thức kém không chịu cố gắng đổ lỗi cho thầy. Sự thực thì đó là cách nói chống chế cho một chương trình giáo dục hổng đủ bề. Nhất là hổng kiến thức. Đã là thầy thì phải dạy, đã dạy thì phải có lương tâm nghề nghiệp, phải biết những kiến thức mình dạy sinh viên sẽ có thể áp dụng làm gì. Đó mới là người thầy tốt theo quan điểm của tôi. Thừa nhận là nghề báo là phải tự học nhiều, nhưng không có nghĩa bỏ qua giáo dục. Cách nói "không cần phải chỉ dạy tỉ mỉ" sẽ dẫn đến cách nói chung chung, cách gợi ý xa xôi mà thực chất là không hàm chứa kiến thức. Tôi ủng hộ K.Q.Đ. Đó không phải là qua cầu rút ván mà là vạch ra sự thật. Dù sao chúng tôi cũng cần tấm bằng đại học.

Họ và tên: võ thị tâm
Địa chỉ: k51 bc-ĐHKHXHNV
Email: tieuthuyetcuocdoi_kachina@yahoo.com.vn

Tôi hiện đang là một sinh viên báo chí.Tôi đồng ý với ý kiến của tác giả K.Q.D rằng việc đào tạo báo chí còn quá nặng về vấn đề lí luận.Tuy nhiên có bao giờ bạn tự hỏi rằng bạn cần gì khi học báo chí?. Với trình độ kinh tế và mức sống của nước ta hiện nay việc nâng cấp cơ sở hạ tầng là rất khó.Số lượng sinh viên báo chí ngày càng lớn trong khi đó lượng giáo viên bổ sung thì lại đếm trên đầu ngón tay.Thử hỏi một thầy với gần 100 sinh viên như lớp tôi hiện nay thì làm sao việc dạy học có hiệu quả khi sinh viên không chịu tim tòi và học hỏi.Ở các nước phát triển sinh viên phải tự nghiên cứu rất nhiều trong khi đó sinh viên ta liệu có không việc tự nghiên cứu?Bạn nói không có tài liệu?Vậy bạn có dám chắc nếu có tài liệu bạn sẵn sàng bỏ thời gian đọc nó?Chẳng phải đâu xa, ngay ở khoa tôi tuy tài liệu do các giảng viên trong khoa không nhiều nhưng cũng đủ để cho sinh viên đọc và nghiên cứu. Nhưng khi hỏi đến tên một cuốn sách nào đấy sinh viên lại ậm ừ không trả lời. Đơn giản chỉ vì chưa bao giờ "sờ" tới. Việc dạy và học báo chí đòi hỏi cả về lí luận và thực tiễn, khi chưa trang bị đầy đủ cho mình về lí luận thì xin đừng vội phê phán gì. Hãy tự phê phán mình trước khi phê phán thầy.

Họ và tên: Cựu sinh viên báo chí
Địa chỉ:
Email: girl_vui_ve842003@yahoo.com

Sao mọi người cứ thích lôi ra bới móc chứ, học nghề gì mà không thế, cứ thử đem tất cả các ngành đào tạo ra mổ xẻ xem có ngành nào hơn ngành nào không? Tôi là một sinh viên Báo chí, 4 năm học đúng là cũng có lúc tôi phàn nàn thầy dạy không có gì. Nhưng cái câu nói ấy, đến giờ ra trường và đi làm tôi mới thấy nói cho sướng mồm, và đích thực là như vậy. Người ta thường nói, dậy cho kiến thức báo chí, chứ không ai nói dậy làm báo, vì làm báo nó cần một kỹ năng cũng có thể coi là bẩm sinh. Chính vì vậy, mà rất nhiều người đâu cần học báo họ vẫn làm được báo. Nhưng tôi xin cam đoan, những người này so với những người được đào tạo bài bản về báo chí lúc mới vào nghề không thể nắm vững về lý luận báo chí như những người được học. Chẳng qua, trải qua một thời gian làm báo, họ đã có kinh nghiệm và lúc đó họ mới dám nói họ chẳng cần học báo nhưng vẫn hơn những người học báo ra. Trong loạt bài này, tôi thấy có đoạn có bạn viết lần đầu tiên đi phỏng vấn run trong nhà vệ sinh 5p, tôi không bàn đến tính xác thực của thông tin. Điều mà tôi muốn nói là ở trường, các thầy chỉ có thể dậy được các bước bạn chuẩn bị ra sao để có một bài phỏng vấn tốt, lúc phỏng vấn bạn phải thể hiện ra sao, kết thúc cuộc phỏng vấn bạn phải làm như thế nào? Đó không phải là những kinh nghiệm tốt hay sao. Hay một bài báo viết về những gì nhạy cảm, các thầy đều dậy sinh viên phải cân nhắc trong cách dùng từ.. Quan trọng hơn, trong quá trình học, các thầy đều khuyến khích học sinh tham gia cộng tác, viết báo để có kinh nhgiệm, và trong quá trình tác nghiệp thời sinh viên, có gì vướng mắc các thầy đều có ý kiến góp ý nên thế này, nên thế kia... Tôi là một sinh viên lười viết khi còn đi học, đến giờ khi đã đi làm tôi mới thấy các thầy chỉ có thể dạy cho chúng ta lý thuyết, và đó là bổn phận, trách nhiệm của các thày. Còn trong quá trình làm báo, tác nghiệp các bạn gặp muôn vàn tình huống các nhau, cái này phải tùy vào khả năng nhanh nhạy của các bạn mà xử lý. Chứ các thầy không thể liệt kê ra hết các tình huống báo chí mà trên con đường làm báo các bạn gặp để dạy bạn cách đối phó được. Trong quá trình giảng dạy, các thày cũng chỉ có thể đưa ra những một số tình huống điển hình, cách tác nghiệp điển hình để truyền đạt, từ đó các bạn phải có cách xử lý ở những tình huống khác. Kết thúc ý kiến này, tôi phủ nhận việc yêu cầu đòi hỏi các thầy dạy báo chí phải dạy bạn làm báo, mà các thày chỉ dạy bạn kiến thức báo chí và những kỹ năng tác nghiệp trong những tình huống tiêu biểu mà thôi.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email:

Tôi cũng là sinh viên báo chí đã tốt nghiệp. Tôi thấy bạn viết những lời phàn nàn về một thầy giáo thì đúng, nhưng khi nói rằng không ai dạy cho chúng tôi cần làm một cuộc phỏng vấn như thế nào thì sai. Và điều dễ nhận thấy nhất là bạn không chịu đọc. Ai đã từng học báo và chịu khó nghiên cứu thì sẽ biết ngay rằng sách dạy về phỏng vấn không thiếu, ít nhất cũng có năm, bảy cuốn có bàn về phỏng vấn, và được viết rất tốt. Tôi nghĩ, nếu thầy giáo có khuyết điểm trong tư cách làm thầy, khiếm khuyết về chuyên môn... thì sinh viên hoặc bất cứ ai cũng đều có quyền phê phán. Nhưng bạn đã phê phán không công bằng.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: beluga_zzz@yahoo.com

Là 1 SV đang theo học, tôi thực sự cảm thấy mình được thỏa mãn, được đồng cảm khi đọc bài của tác giả. Tôi không có gì để nói về bản thân, về việc đọc giáo trình hay việc trách thầy trước khi trách mình cả. Ý kiến của mọi người đều có những cái có lý và không có lý nhưng những gì mà tác giả nói chính là những gì mà chúng tôi, một lượng khá lớn SV hàng ngày vẫn ức chế đến giảng đường chỉ vì sự điểm danh. Thực sự chúng tôi tiếc xót vô cùng những thời gian đó. May thay cho chúng tôi rằng, sau 3 năm cũng đã có được 1, 2 người thầy dạy cho chúng tôi những thứ thực sự cần, thực sự có ích, tôi tôn trọng họ vô cùng. Tiếc rằng số ĐVHT với những người như họ là quá ít. Thật bất công

Họ và tên: Hoa hướng dương
Địa chỉ: Xuân Thủy - Hà Nội
Email:

Tôi đã từng làm học trò của nhiều trường và nhiều thầy cô. Bây giờ tôi đang là thầy dạy báo chí ở nhiều trường và nhiều học trò. Các bạn viết bàn về nghề báo và đào tạo báo chí ở VN là thể hiện sự trăn trở, bức xúc vì nền báo chí nước nhà. Tuy nhiên, theo tôi chúng ta cần có cái nhìn thật khách quan theo con mắt của người làm báo chứ đừng nói theo cảm tính. Bạn KQD nói như vậy là cảm tính rồi! Tôi nghĩ những người thầy của mình dù ở bất cứ trường học nào cũng là đáng trân trọng. Ngày ngày họ phải mang tri thức đến cho đủ loại đối tượng học, mà có phải ai cũng thông minh như KQD đâu đòi hỏi học những thứ cao siêu. Tôi đã từng theo học ở Tây, ở Tàu, các thầy cô của tôi đều bảo, chúng tao chỉ cho mày được một chữ là hòan thành nhiệm vụ rồi, còn từ chữ đó mày tạo được vạn chữ hay không đó là ở mày (xin lỗi dùng từ tao - mày theo cách dịch xưng hô). Tôi lại thấy các thầy cô của VN mình nghèo khó mà lại cho học trò cả vạn chữ đấy chứ! Nếu bạn lười đọc, lười nghe, lười suy nghĩ thì bạn sẽ có đủ điều kiện để đổ lỗi tại thầy kém. Tôi dám chắc là không thầy cô dạy báo chí nào lại không dạy cho trò lý luận báo chí và các kỹ năng làm báo, cho dù người đó là giảng viên trẻ. Chúng tôi không bảo thủ, chúng tôi cần sự đóng góp sáng kiến cải thiện đào tạo báo chí từ những người tâm huyết chứ không cần sự phán xét chủ quan.

Họ và tên: Lê Vũ Điệp
Địa chỉ: Thanh Xuân- Hà Nội
Email: diep.le@vtc.vn

Bạn KQD thân mến! Tôi cũng là cựu sinh viên khoa báo chí như bạn. Trước khi vào khoa báo, tôi cũng đã từng là sinh viên của một trường đại học khác ở HN. Một điều tôi rút ra rằng: dù bạn là ai, bạn học ở bất cứ đâu, trong hay ngoài nước, nghề báo hay là bất cứ nghề gì khác, bạn đều phải học là tự học. Các thầy- những người đi trước, chỉ có thể giúp bạn "định hướng" về nghề nghiệp chứ không thể làm hộ bạn tất cả.

Mỗi người đều có một phong cách, một lối sông riêng... và đó là "quyền" của các thầy. Bạn không nên vì cảm tính cá nhân mà tự cho mình có quyền phê phán. Điều quan trọng nhất là phải học để biết xem 'mình là ai" để điều chỉnh cho phù hợp. Cuộc sống còn rất dài, cả bạn và tôi đều sẽ phải học rất nhiều từ cuộc sống. Chúc cả bạn và cả tôi sẽ thu lượm được nhiều nhất những ưu ái của cuộc sống!

Địa chỉ email gửi : tuanvietnam@vietnamnet.vn
Bạn có ý kiến gì về bài báo này?
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   *
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   *
   

 
CÁC TIN KHÁC
Rút tít giật gân: Câu khách hay lừa độc giả? (06/11/2007)
Sinh viên báo chí: Đi, viết và bài học về nghề (05/11/2007)
TƯ LIỆU & SUY NGẪM
Kinh tế Việt Nam và chặng đường dài phía trước
Ngăn chặn tham nhũng bằng luật ngân sách
Nước Mỹ với thứ vũ khí hơn 200 năm
THÔNG TIN ĐA CHIỀU
Tại sao văn hóa "suy dinh dưỡng"?
Có nên để Hồ Tây cho người nước ngoài ở và buôn bán?
Đổi mới cơ chế dùng người để dẹp lạm phát chức danh
THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG
Góc nhìn về chiến tranh VN của các nữ phóng viên Mỹ
Gần 300 nữ phóng viên Mỹ từng có mặt ở Việt Nam
Những bức ảnh khiến Obama phải giấu
HARVARD'S
Học hỏi từ mọi người
Xây dựng liên minh và đối tác hiệu quả
Marketing và những cuộc cách mạng dữ liệu xã hội
TRỰC TUYẾN CÙNG TOP
Tuyên chiến với cuộc tấn công của hàng ngoại chất lượng thấp
Doanh nghiệp thua đau bởi hàng Trung Quốc giá rẻ
Những sai lầm chiến lược
  Địa chỉ truy cập: www.tuanvietnam.net hoặc www.vietnamweek.net. Tổng Biên Tập: Nguyễn Anh Tuấn
Toà nhà VietNamNet - 141 Bà Triệu, Hai Bà Trưng, Hà Nội - Điện thoại: 04 37722729, Fax: (04)37722734, Email: tuanvietnam@vietnamnet.vn