Sự kiện nóng
Nhân vật trong ngày
Thông tin đa chiều
Nghe xem đọc
Thế giới truyền thông
Tư liệu & Suy ngẫm
Harvard'S
Trực tuyến cùng TOP
Đăng ký nhận bản tin
ẢNH ẤN TƯỢNG
Ngày 9/6/2009, chuyên trang TuanVietNam.net vừa tròn hai tuổi. TuanVietNam.net xin cảm tạ sự tin cậy, yêu mến, và sự cộng tác nhiệt tâm của các cộng tác viên - những chuyên gia kinh tế, chính trị - xã hội, quốc tế, văn hóa, giáo dục… và bạn đọc xa gần.
BẢN NHẠC HÔM NAY
SÁCH HAY NÊN ĐỌC
Cùng với niềm say mê đặc biệt về hiến pháp của mình, dịch giả đã cung cấp một bức tranh toàn cảnh về sự ra đời của Hiến pháp Mỹ, như một lời lý giải cho rất nhiều người có cùng mối băn khoăn.
Báo chí VN: Đường đến chuyên nghiệp còn xa! (Kỳ I)
02/11/2007 07:04 (GMT + 7)
Báo chí Việt Nam đã và đang phát triển mạnh mẽ, từ kỹ thuật tân tiến, những trang báo trình bày lả lướt đến những website dày đặc thông tin, những cuộc mạn đàm trực tuyến đầy lửa, những bài điều tra tham nhũng và bình luận thời sự “ác liệt”... Nhưng báo chí ta đã thực sự đạt đến trình độ chuyên nghiệp chưa?

Bài viết của tiến sĩ Nguyễn Đức An – nguyên là nhà báo tại TPHCM, hiện là giảng viên báo chí tại Đại học Stirling, Anh quốc. Dù có thế những nhận xét, ý kiến trong bài viết là cực đoan nhưng thể hiện  tâm huyết của tác giả. Tuần Việt Nam xin giới thiệu để độc giả cùng trao đổi.

Thiếu đào tạo bài bản…

Năm 2005, 75% trong số hơn 13000 nhà báo được cấp thẻ ở ta chưa qua một lớp báo chí nào.

Năm ngoái, trong khuôn khổ một dự án khảo sát giáo dục báo chí ở châu Á của UNESCO, hầu hết những tòa soạn Việt Nam mà tôi đến đều không có một quy trình đào tạo bài bản, chủ yếu vẫn là kinh nghiệm truyền tay, cho xâm nhập thực tế để vừa khai thác, vừa bồi dưỡng. Công tác nghiên cứu - phát triển và đào tạo được xem là thứ yếu, ít ai mặn mà.

Bốn khoa báo chí tại các trường đại học thì đang trong một cuộc khủng hoảng hình ảnh vì sản xuất ra quá nhiều cử nhân báo chí và quá ít nhà báo (như nhà báo Đinh Phong từng nói). Các lớp học ở Hội Nhà báo hiếm hoi. Một số dự án nước ngoài như SIDA có đem lại hiệu quả nhưng cũng chỉ như muối bỏ biển.

Đa số nhà báo không được đào tạo bài bản


Vậy 75% đó học tiêu chí, luật pháp nghề và những vấn đề khác ở đâu? Bao nhiêu người viết bài, làm phim, thâu chương trình với những quan tâm này? Bao nhiêu người phạm luật báo chí mà không hay biết? Bao nhiêu người vô tình (hay cố ý) gây ra ngộ nhận trong độc giả? Bao nhiêu người tự hỏi những cái mình đang viết ra có phải là cái người đọc cần không?

Đặt ra những câu hỏi trên để bàn về vấn đề chuyên nghiệp hóa báo chí. Chuyên nghiệp theo nghĩa xã hội học không đơn giản chỉ là làm việc và kiếm sống từ nghề. Nếu hiểu như thế thì ai cũng chuyên nghiệp cả - nhà báo chuyên nghiệp, bác sĩ chuyên nghiệp, tài xế chuyên nghiệp, tiểu thương chuyên nghiệp.

Nhưng trong khoa học xã hội, không phải nghề nào cũng được xem là “chuyên nghiệp” (profession). Danh tính “sang trọng” này chỉ dành cho một nhóm nghề mà tác động xã hội trực tiếp quá rộng lớn và vì thế phải tuân thủ một hệ thống tiêu chuẩn chuyên ngành khắt khe về cả nền tảng lý luận, nghiệp vụ lẫn đạo lý, luật pháp.

Một nghề được coi là chuyên nghiệp thường được “định giá” theo năm tiêu chí chủ yếu. Ba điểm căn cơ nhất trong đó là tính công vụ, một hệ thống tri thức chuyên biệt và một hệ thống lý luận đạo đức sẽ được bàn dưới đây trong mối liên hệ với nghề báo VN.

Chưa định hình tính công vụ

Công vụ hàm chỉ cả đối tượng lẫn tinh thần phục vụ. Một bác sĩ, luật sư hay nhà giáo phục vụ công chúng và lấy “cái tốt nhất cho số đông nhất” làm tinh thần công việc.

Dù là tuyên truyền chính sách và luật pháp, giám sát xã hội, hay tổ chức diễn đàn, nhà báo trực tiếp phục vụ công chúng và đặt lợi ích công chúng lên trên. Bao nhiêu nhà báo ngã xuống trên chiến trường cũng vì tinh thần công vụ đó.

Nhưng ở ta, tính công vụ hình như vẫn chưa được xem trọng như một nguyên tắc nghề nghiệp tối cao, rõ nét và cụ thể. Một biểu hiện dễ thấy là quan niệm cho rằng PR (giao tế cộng đồng) là một dạng báo chí, hay ít ra là một “người anh em”. Không ít nhà báo lấy việc có nhiều quan hệ với giới PR như thành đạt nghề nghiệp.

Đa số các báo không khảo sát thị hiếu công chúng (Nguồn: nghebao)


Làm thế nào một ngành công nghiệp chuyên đi “làm đẹp” cho một vài cá nhân hay tổ chức tư lại dễ dàng được đồng hóa với một chuyên nghiệp vì lý tưởng quốc gia và lợi ích công chúng? Hiểu như thế là hạ thấp báo chí và có thể mang lại nhiều hệ lụy xã hội nguy hiểm. Trên thực tế, trong báo chí chuyên nghiệp, PR được xem là đối tượng để báo chí giám sát chặt chẽ, vì nghề này hay đi “quá đà”.

Quan trọng hơn, để chuyên nghiệp hóa, báo chí đầu tiên phải hiểu công chúng phục vụ là ai, cần gì và đang chờ đợi gì, đồng thời phải chịu sự giám sát từ công chúng trong mọi chuẩn mực, hành vi nghiệp vụ.

Nhưng, ngay cả việc nghiên cứu công chúng chừng như vẫn còn là một “món hàng xa xỉ” ở ta. Ta cung cấp thông tin cho công chúng trên giả định rằng cái ta quan tâm là cái độc giả cần. Xin nghĩ lại. Nghiên cứu về vấn đề này trên thế giới cho thấy cái công chúng cần và cái nhà báo muốn lắm khi "chõi" nhau một trời, một vực!

Cũng vậy, hiện ta không có nhiều chứng cứ khoa học để biết công chúng Việt Nam đang tin cậy vào báo chí đến mức nào so với sự tin cậy dành cho những nghề khác như bác sĩ, nhà giáo, kỹ sư? Chúng ta được nhìn nhận khách quan, công bằng, trung thực… đến mức nào? Muốn trả lời câu hỏi đó cần phải có khảo sát khoa học định kỳ, chứ không phải từ vài ba lá thư từ độc giả, khán giả hay thính giả.

Có người hỏi: “Thế thì sao báo chúng tôi vẫn bán chạy và tăng lượng phát hành đều đều?” Vì dân số tăng, vì dân trí lên, vì con người sẽ chọn những cái tốt nhất trong điều kiện có thể, nhưng cái tốt nhất đó không hẳn đạt mức mong muốn! Báo anh đang bán 100.000 bản nhưng có thể đã được 200.000 nếu anh chịu đầu tư nhiều cho nghiên cứu độc giả.

(Còn nữa)

Nguyễn Đức An

ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC
(Hãy gửi cho chúng tôi bản đánh máy có dấu để bài viết của bạn sớm được đăng!)
 
Họ và tên: Nguyễn Văn Bắc
Địa chỉ: Hoà Bình
Email:

Bài nói rất đúng. Chúng tôi vẫn đọc báo của ta vì không có gì để đọc chứ cũng không tin nhiều vào những gì báo nói. Vì báo của ta đôi khi đưa thông tin không chính xác.

Họ và tên: Nguyễn Hồng Việt
Địa chỉ: HCM
Email: info@tracvietco.com

Vấn đề và cách đặt vấn đề của tác giả rất hay và rất cần thiết. Mong chờ các phần còn lại của bài viết.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: geujyl@gmail.com

Hình như rất nhiều cái ở Việt Nam đường đến chuyên nghiệp còn xa lắc.

Họ và tên: Ngọc
Địa chỉ: Hà nội
Email: hoabantrang1980_vn@yahoo.com

ĐẾN TIẾNG VIỆT NHIỀU NHÀ BÁO CÒN CHƯA BIẾT Hiện tượng viết sai chính tả, phát âm sai, dùng từ và câu không đúng ngữ pháp, diễn đạt rối rắm...khá phổ biến trên báo chí hiện nay, đặc biệt ở các trang báo điện tử. Những lỗi như thế này thể hiện trình độ ,văn hoá thấp của các nhà báo và là một sự xúc phạm tới ngưòi đọc. Báo chí của chúng ta do nhà nước quản lý, vậy vai trò quản lý của nhà nước thể hiện ở đâu, khi mà những lỗi như trên cứ diễn ra thường xuyên. Tờ báo nào cũng có một Tổng biên tập,phải chăng Tổng biên tập không "biên tập" bao giờ.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email:

Làm thế nào đẻ các nhà báo tự đi tìm các sự kiện để làm báo thay vì các sự kiện phải tìm nhà báo như hiện (phần lớn)?

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: leehien92@yahoo.com

Không chỉ mỗi báo chí là chưa chuyên nghiệp đâu mà còn rất nhiều lĩnh vực khác của Việt Nam cũng như vậy! Bài viết này có nhận định khá đúng một sự thật về báo chí ở ta. Đa số người đọc nhìn nhận báo chí như là một công cụ dư luận đại diện cho lợi ích riêng của một số tổ chức. Nó thật sự chưa gánh vác được trọng trách của một tổ chức thúc đẩy sự phát triển mạnh sự nhận thức của người đọc nhờ thông tin độc lập, hướng nhu cầu thực tiễn ...

Họ và tên: Hoa hướng dương
Địa chỉ: Hà Nội
Email:

Thực ra bài viết trên phiến diện, một chiều. Tác giả không thể ngồi một chỗ để phán xét việc đào tạo báo chí và hoạt động báo chí ở VN. Có thể nói phần lớn các nhà báo VN đều được đào tạo báo chí một cách bài bản từ những lớp chính quy đến bồi dưỡng ngắn hạn.

"Không thầy đố mày làm nên", những nhà báo có tên tuổi và những người ngày ngày đang âm thầm viết, biên tập, tổ chức những sản phẩm báo chí kia nếu như không được đào tạo làm sao có thể tạo ra được những trang báo, chương trình phát thanh, truyền hình, website được.

Đành rằng, giữa đào tạo và thực tiễn là một khoảng cách, giữa báo chí của các nước phát triển với báo chí của những nước đang hoặc chậm phát triển còn có một khoảng cách xa. Nhưng không phải thế mà phán rằng báo chí Việt Nam không có tính chuyên nghiệp.

Tôi nghĩ, các cơ sở đào tạo, các toà soạn báo, nhà báo Việt Nam đang nỗ lực hết mình để tìm hướng phát triển chuyên nghiệp cao để phục vụ công chúng. Điều này rất cần sự đóng góp của những người có tâm huyết và tri thức trong lĩnh vực này.

Thưa với tác giả Đức An, nếu ông là người yêu mến nghề báo và tâm huyết với sự phát triển của báo chí VN hãy hiến kế để đổi mới đào tạo và hoạt động nghiệp vụ báo chí của các nhà báo VN chuyên nghiệp hơn.

Họ và tên: Trần Tuấn Nghĩa
Địa chỉ: Hà Nội
Email: tuannghia@yahoo.com

Nếu nói tất cả nhà báo ở Việt Nam chưa chuyên nghiệp thì không chuẩn. Thực ra ở Việt Nam có thể thấy rõ có hai loại báo. Một loại rất có trách nhiệm, cẩn thận đối với các tin mình đưa (loại báo này rất đáng tiếc là chưa nhiều), loại thứ 2 có tính chuyên nghiệp thấp, nhiều tin được viết rất ẩu, thiếu trung thực, nhà báo thiếu trách nhiệm, lương tâm và trình độ của nhà báo còn thấp nên nhiều khi gây ngộ nhận cho người đọc, tạo những bức xúc và phản ứng tiêu cực không đáng có trong xã hội.

Ở Việt Nam các nhà báo chưa có thói quen xin lỗi vì đăng tin không chính xác và luật pháp cũng chưa quan tâm đến việc này. Theo tôi trách nhiệm của Ban biên tập của các báo là rất lớn đối với các tin mình đưa.

Họ và tên: ngô phước Tuần
Địa chỉ: sv ĐH GTVT_cơ sở 2
Email: phuoctuangtvt@gmail.com

Nhà báo, 2 chữ như thật cao sang nhưng có vẻ thật là bình thường. Nhà báo ở đây chúng ta xét trên lí thuyết là có bằng cấp của 1 cơ sở đào tạo nào đó của nhà nước cấp bằng. Trong thời đại ngày nay khi kinh tế thị trường phát triển, mọi thứ chỉ theo chiều hướng của đồng tiền và địa vị thì có biết bao nhiêu nhà báo tha hoá biến chất, che giấu hay không đi sâu vào các vấn đề mặt trái của xã hội.

Báo chí phải đáp ứng nhu cầu của nhân dân của xã hội.Thông tin phải mới hấp dẫn và quan tâm đến bạn đọc. Nhưng nhũng yếu tố ấy hình như đã dần lùi về phía sau của cái "xĩ diện" nào đó. Tôi chỉ dẫn ra một ví dụ đơn giản và thiết thật trong thời gian vừa qua.Trong lúc đồng bào miền trung ruột thịt của nước ta đang ngày ngày sống chung với lũ lụt thiên tai bão táp, biết bao nhiêu mất mát đau thưong trong dải đất nhỏ hẹp, khúc ruột của nước ta thì lượng thông tin của báo chí có nhiều không,có nhanh và chi tiết không? Báo chí lại thường xuyên bàn luận, tìm hiểu những vấn đề "rất phương tây" của diễn viên Hoàng Thuỳ Linh.

Các bạn cứ nghĩ mà xem, mỗi buỗi sáng thức dậy, cầm trên tay tờ báo ngày mới, thông tin về lũ lụt miền trung sẽ được chú ý, quan tâm hơn hay là vụ việc "ê chề" làng điện ảnh VN của HTL? Câu hỏi đó chắc mọi ngưòi sẽ nhận được câu trả lời nhưng tôi chỉ mong đợi câu hồi âm của giới nhà báo mà thôi.

Họ và tên: Ngo Duc Hanh
Địa chỉ: 80 Trần Hưng Đạo
Email: hanhngoduc@gmail.com

Rất nhiều nhà báo, ngay cả tổng biên tập các báo hiện nay chưa có khai niệm về bảo vệ bí mật quốc gia, bí mật kinh tế trong hoạt động báo chí...

Suy cho cùng, tổng biên tập chưa được xem là một nghề mà chủ yếu được xem như đấy là một dạng "quan chức", quá trình bổ nhiệm, đề bạt họ đầy "phức tạp". Chưa có cơ chế để chọn người tài lãnh đạo cơ quan báo chí.Đây là nguyên nhân chính sự tụt hậu của báo chí Việt Nam.

Họ và tên: Tien Ngoc
Địa chỉ: Bao Lao cai
Email:

Tôi chưa đọc hết bài viết nên chư thể góp ý gì nhiều với tác giả. Tuy nhiên tôi thấy bài viết có chi tiết sai lớn, đó là không phải 13 vạn nhà báo Việt Nam được cấp thẻ chỉ có ít người được học báo chí chính quy.

Tôi đã ra nước ngoài nghiên cứu về báo chí theo dự án của tổ chức SIDA Thuỵ Điển, tôi có thể tự hào mà nói rằng không ít nhà báo VN và báo chí VN làm báo không thua kém báo chí các nước Âu - Mỹ, ví như báo Tiền Phong, Tuổi Trẻ, Pháp Luật TPHCM, SGGP,Thanh Niên, VietNamNet...

Tôi đồng ý VN cần đổi mới mạnh mẽ việc đào tạo các nhà báo theo kinh nghiệm của các nước tiên tiến, các tờ báo cần đổi mới các ban biên tập gồm các nhà báo biết nghề báo và biết bạn đọc cần gì để đáp ứng thông tin cho họ. Chỉ có như thé báo chí VN mới sớm hoà nhập với báo chí quốc tế và nâng cao tính chuyên nghiệp .

Họ và tên: Nguyễn Hùng
Địa chỉ: Hà Nội
Email: giotdang000@yahoo.com

Bài viết rất hay. Đúng là báo chí nước ta còn lâu mới chuyên nghiệp được thậm chí tôi lo còn ngày càng tụt hậu... Ngay việc cấp thẻ nhà báo cũng thật trớ trêu. Nhứng người xuất ngày lăn lộn tim tin thì xin mãi chả được còn người chả cần sử dụng (đối khi chỉ xin cho oách) thì lại được cấp rất dễ dàng. Có một khai niệm mà có lẽ làm báo ai cũng biết đó là hiện nay có khá nhiều những tờ báo "cúng cụ" và đương nhiên theo đó là những nhà báo "cúng cụ". Như vậy thì chuyên nghiệp làm sao được?

Họ và tên: ha noi
Địa chỉ: ba đình ha noi
Email:

Đa số người đọc nhìn nhận báo chí như là một công cụ dư luận đại diện cho lợi ích riêng của một số tổ chức. Nó thật sự chưa gánh vác được trọng trách của một tổ chức thúc đẩy sự phát triển mạnh sự nhận thức của người đọc nhờ thông tin độc lập, hướng nhu cầu thực tiễn ...

Nếu nói tất cả nhà báo ở Việt Nam chưa chuyên nghiệp thì không chuẩn. Thực ra ở Việt Nam có thể thấy rõ nhiều tin được viết rất ẩu, thiếu trung thực, nhà báo thiếu trách nhiệm, lương tâm và trình độ của nhà báo còn thấp nên nhiều khi gây ngộ nhận cho người đọc, tạo những bức xúc và phản ứng tiêu cực không đáng có trong xã hội.

Trong thời đại ngày nay khi kinh tế thị trường phát triển, mọi thứ chỉ theo chiều hướng của đồng tiền và địa vị thì có biết bao nhiêu nhà báo tha hoá biến chất, che giấu hay không đi sâu. Suy cho cùng, tổng biên tập chưa được xem là một nghề mà chủ yếu được xem như đấy là một dạng "quan chức", quá trình bổ nhiệm, đề bạt họ đầy "phức tạp". Chưa có cơ chế để chọn người tài lãnh đạo cơ quan báo chí. Đây là nguyên nhân chính sự tụt hậu của báo chí Việt Nam.

Họ và tên: Sông Hồng
Địa chỉ:
Email:

Tôi hoàn toàn tán thành ý kiến của tác giả. Chúng ta cứ đọc báo, xem TV thì biết: các bài bình luận, tường thuật các sự kiên - thật sự là không còn gì để nói, hình như là các nhà báo không biết được là mình đang nói và viết cái gì, hoàn toàn suy luận theo cảm tính của mình, trong khi không biết một tý gì về vụ việc ấy. Ngoài ra có không ít các nhà báo viết sai sự thật, hướng dư luận đi theo một hướng khác, sử dụng ngòi bút của mình để phục vụ cho một số cá nhân nào đó!

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email:

Dù còn non kém, phải khẳng định báo chí VN hiện nay đang hoạt động theo hướng chuyên nghiệp hoá rất rõ. Bài viết đúng nhưng chưa đủ, và có phần cực đoan. Xin thưa, nếu cứ ở nước ngoài mà phê phán thì dễ lắm.

Họ và tên: Tin giật gân ...
Địa chỉ:
Email: tingiatgan@vietnamnet.vn

Tôi thấy nhiều trang báo điện tử rất hay lấy tiêu đề bài báo để "câu khách". Đọc xong nội dung bài báo đó, tôi chẳng thấy ăn nhập với tiêu đề gì cả. Thậm chí, sự thực thì không đúng như vậy. Bực cả mình ...

Họ và tên: Vo Danh
Địa chỉ:
Email: nguyen_hue@yahoo.com

Bài báo này rất hay, phản ánh đúng thực trạng mà báo chí nước nhà đang mắc phải. Không biết khi nào các nhà báo ta mới đạt được "pro" nhỉ? Riêng tôi, khi tôi đọc báo, tôi thường không mấy tin tưởng vào bài báo lắm. Tôi đọc vì không còn gì để đọc và để tìm câu trả lời cho chính bản thân mình mà thôi. Báo chí nên tập trung cho những bài viết phản ánh về thực tại đời sống của người dân nhiều hơn nữa để góp phần tăng tiếng nói cho người dân thay cho việc báo chí đăng tải những thông tin về đời tư của diễn viên điện ảnh.. nhiều quá. Trong khi đó, có vô số những việc đang xảy ra và cần sự giúp đở của báo chí can thiệp nhưng nào có thấy đâu.

Họ và tên: Phạm văn Tiệp
Địa chỉ: Khoa Báo chí ĐHKHXH&NV
Email:

Tôi là một sinh viên khoa báo, tôi đang bước trên con đường là một nhà báo tương lai. Bài viết trên cho tôi hiểu đươc ý thức và tính chuyên nghiệp của một nhà báo. Những bài viết phải sát thực, làm rõ các vấn đã nêu.Trong khi đó, có nhiều bài đăng tin lệch lạc làm xảy ra nhiều dư luận ảnh hưởng không ít đến ngành báo.

Họ và tên: Nam Nguyễn
Địa chỉ: Hà Nội
Email: nguyenhainambkhn@yahoo.com.vn

Tôi rất tâm đắc với bài viết của tác giả Đức An. Là một độc giả của các báo điện tử, tôi chỉ đọc title của báo và những dòng tóm tắt vì tôi biết chi tiết báo nào cũng viết như nhau. Có quá nhiều nhà báo, toà soạn báo đưa tin "một chiều". Tôi thật sự thấy báo chí Việt Nam còn chưa chuyên nghiệp. Ngay lời Toà soạn cho bài viết này cũng thế. Tại sao lại nói những"ý kiến trong bài viết là cực đoan"

Họ và tên: Vũ Dương
Địa chỉ: Hà Nội
Email:

Trước hết, TS An đã cho chúng ta một cái nhìn sâu hơn về việc chưa chuyên nghiệp của báo chí VN, theo đó chỉ ra được những hạn chế để tự tìm ra được hướng đi phù hợp, đáp ứng được mong muốn của xã hội. Đọc cả 3 bài viết, ta nhận thấy sự trăn trở của tác giả về tính chuyên nghiệp của báo chí VN, đồng thời nói lên suy nghĩ của mình về một thời gian  đã qua của báo chí mình. Thật sự mà nói, những điều TS AN đề cập đến không phải những người làm báo, viết báo nước ta không nhận ra. Trên thực tế đã thấy rõ nét là đằng khắc. Tuy nhiên, một hệ thống giải pháp mang tính đột phá từ nhận thức, quản lý, giáo dục, hành nghề nhằm thúc đẩy tính chuyên nghiệp lại chưa đồng bộ, hoặc đang diễn ra một cách nhỏ lẻ.Nếu trong những bài sau, tác giả có thể đưa ra những kiến giải mang tính thực tiễn và phù hợp với thể chế chính trị nước nhà nhằm nâng cao tính chuyên nghiệp báo chí VN thì hữu dụng biết mấy. Đó mới là điều chúng ta, chúng tôi cần chứ không hẳn khi nào cũng phải "bới" ra thực trạng để rồi bỏ ngỏ. Giải pháp nâng cao tính chuyên nghiệp báo chí phụ thuộc vào cái gì, như thế nào, bắt đầu từ đâu... Đấy là những vấn đề trông chờ từ những người tâm huyết như TS An.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email:

Bài viết có phần hơi nặng nề nhưng có rất nhiều nhận định đúng sự thật. Phải có những người nói được như vậy thì mới làm thay đổi được thực trạng báo chí Việt Nam hiện nay. Rất nhiều bài báo viết chỉ thiên về tính "ca ngợi nhau" chứ ít dám viết về những cái gọi là "ung nhọt" nằm trong những vấn đề đang được ca ngợi đó. Nếu chúng ta cứ tự "tâng bốc" nhau lên mây xanh thì liệu chúng ta có được những nền tảng gì cho lớp trẻ và cho mai sau.

Họ và tên: Xuân Thịnh
Địa chỉ: Học viện báo chí tuyên truyền
Email: thisimongmo_hvt@yahoo.com

Tôi đam mê báo chí từ nhỏ, lớn lên niềm đam mê đó càng thôi thúc tôi cố gắng học tập để đeo đuổi ước mơ của mình và bây giờ tôi đã trở thành sinh viên một trường Đại học báo chí danh tiếng. Thế nhưng bước vào học tập tôi bắt đầu đặt câu hỏi cho sự lựa chọn của mình khi ngày ngày tôi vẫn đọc được đâu đó những con số thống kê về tỉ lệ sinh viên báo chí có việc làm sau khi tốt nghiệp chỉ là thiểu số trong khi đó nhiều sinh viên của các chuyên nghành khác lại đễ dàng trở thành một nhà báo hơn. Tại sao vậy ? đơn giản chỉ bởi vì họ nắm vững những chuyên ngành mà mình đã học còn sinh viên báo chí như ai đó từng nói: cái gì cũng biết nhưng thật ra thì chẳng biết gì . Trở lại thực tế ở trường tôi, bản thân tôi lại thấy rằng các thầy cô ở đây dường như chưa có những biến đổi gì đáng kể để thích ứng với tình hình trên mà ngược lại. Chúng tôi phải học những chương trình được coi là rất cần thiết đối với nhà báo theo cách "cưỡi ngựa xem hoa" giải thích về tình trạng này các thầy cô luôn có cách lí giải: để cho sinh viên có nhiều thời gian học chuyên ngành hơn. Thế nhưng môn chuyên ngành ở đây lại chỉ là những lí thuyết khô khan thiếu hiệu quả. Là sinh viên báo chí, chúng tôi mong muốn ngay từ năm thứ nhất đã được định hướng nghề nghiệp một cách đúng đắn, được lăn xả vào cuộc đời để biết, để viết. Bên cạnh đó chúng tôi cũng cần lắm những giờ học đại cương nghiêm túc để có một cái nền vững chắc sau này. Thời gian này các thầy cô trong khoa báo chí đang có những điều tra xã hội học về chất lượng và khả năng có việc làm của sinh viên báo chí trường Học viện Báo Chí TuyênTruyền nhằm điều chỉnh phương pháp đào tạo. Mong rằng từ đây sẽ có những biến chuyển trong đào tạo báo chí của trường nói riêng và của hệ thống báo chí cả nước nói chung để sinh viên báo chí có chỗ đứng hơn trong nghề nghiệp mình đã lựa chọn .

Địa chỉ email gửi : tuanvietnam@vietnamnet.vn
Bạn có ý kiến gì về bài báo này?
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   *
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   *
   

 
CÁC TIN KHÁC
Cộng đồng blog sẽ "quản lý" nhau bằng văn hoá ứng xử (01/11/2007)
Báo chí dẫn dắt blogger như thế nào? (31/10/2007)
TƯ LIỆU & SUY NGẪM
Kinh tế Việt Nam và chặng đường dài phía trước
Ngăn chặn tham nhũng bằng luật ngân sách
Nước Mỹ với thứ vũ khí hơn 200 năm
THÔNG TIN ĐA CHIỀU
Tại sao văn hóa "suy dinh dưỡng"?
Có nên để Hồ Tây cho người nước ngoài ở và buôn bán?
Đổi mới cơ chế dùng người để dẹp lạm phát chức danh
THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG
Góc nhìn về chiến tranh VN của các nữ phóng viên Mỹ
Gần 300 nữ phóng viên Mỹ từng có mặt ở Việt Nam
Những bức ảnh khiến Obama phải giấu
HARVARD'S
Học hỏi từ mọi người
Xây dựng liên minh và đối tác hiệu quả
Marketing và những cuộc cách mạng dữ liệu xã hội
TRỰC TUYẾN CÙNG TOP
Tuyên chiến với cuộc tấn công của hàng ngoại chất lượng thấp
Doanh nghiệp thua đau bởi hàng Trung Quốc giá rẻ
Những sai lầm chiến lược
  Địa chỉ truy cập: www.tuanvietnam.net hoặc www.vietnamweek.net. Tổng Biên Tập: Nguyễn Anh Tuấn
Toà nhà VietNamNet - 141 Bà Triệu, Hai Bà Trưng, Hà Nội - Điện thoại: 04 37722729, Fax: (04)37722734, Email: tuanvietnam@vietnamnet.vn