Sự kiện nóng
Nhân vật trong ngày
Thông tin đa chiều
Nghe xem đọc
Thế giới truyền thông
Tư liệu & Suy ngẫm
Harvard'S
Trực tuyến cùng TOP
Đăng ký nhận bản tin
ẢNH ẤN TƯỢNG
0h ngày 1/1/2009 (giờ Việt Nam), thời tiết giá rét cũng không ngăn được hàng vạn người Hà Nội kéo ra bờ hồ Hoàn Kiếm để mừng đón tết dương lịch.
BẢN NHẠC HÔM NAY
SÁCH HAY NÊN ĐỌC
Cũng như những nhân vật của Đoàn Minh Phượng, chúng ta đôi khi muốn an toàn trong ngôi nhà của mình, và nghe tiếng mưa rơi như gõ nhịp, nhẩm theo một bài hát và đến một lúc nào đó chúng ta nghĩ đến cả một phòng mưa.
"Không để người nghèo chịu thiệt thòi mãi..."
12/04/2008 09:25 (GMT + 7)
"Phải nâng được mặt bằng mức sống của người nghèo lên, để họ có thể tiếp cận được những phúc lợi tối thiểu về nhà ở, về y tế, giáo dục; để không có người dân nào không được chữa bệnh, không được đi học chỉ bởi họ nghèo." - Bài viết của nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt gửi VietNamNet và một số báo.


Nguyên TT Võ Văn Kiệt
Kinh tế mấy năm qua vẫn tăng trưởng khá, nhưng, sau những bão, lụt- thiên tai, cuộc sống của người dân lại đang phải trải qua những đợt giá cả thiết yếu bất ổn liên tục.

Người nghèo - những hộ thu nhập thấp, những người phải chạy ăn từng bữa, trên thực tế, chỉ được thụ hưởng rất ít các kết quả tăng trưởng; trong khi, chính họ phải gần như lãnh trọn những hậu quả do lạm phát đang diễn ra.

Muốn cho đất nước có được sự phát triển bền vững, tôi cho rằng, chúng ta không thể thiếu những chính sách cốt lõi để giải quyết căn cơ vấn đề dân nghèo.

Trong suốt hai thập niên đổi mới, Đảng và Nhà nước đã có nhiều nỗ lực để “xóa đói giảm nghèo”. Tỷ lệ người nghèo, tính theo chuẩn mực quốc tế (có mức sống dưới 1 USD/ngày) đã giảm từ 58%, năm 1993, xuống 14,7%, năm 2007. Một số viên chức quốc tế đã đánh giá cao những nỗ lực của Việt Nam.

Nhưng, những đánh giá ấy chủ yếu dựa trên các báo cáo trong nước, và chúng ta hiểu, khoảng cách giữa thực tế và báo cáo là còn đáng kể.

Tôi nhớ cách đây không lâu, báo chí phát hiện thêm rất nhiều nhà tranh vách đất ở một số địa phương mà theo báo cáo thì trước đó đã “100% ngói hóa”.

Mặt khác, cho dù phần lớn dân chúng đã “thoát nghèo”, chỉ cần sau một mùa bão lụt, sau một đợt rét hại, những thành quả kinh tế mà những người dân này tần tảo để có, lại gần như bị xóa sạch.
 
Tôi vừa đi đến một số vùng như vậy và không khó lắm để thấy, người nghèo đang chiếm một tỷ lệ lớn thế nào, đang phải sống vất vả ra sao.

Nhìn sang nước bạn

Trước đây, trong một lần tiếp kiến, nhà vua Thái Lan nói với tôi: “Bài học sai lầm dẫn đến thất bại của nhiều quốc gia là khi công nghiệp hóa, họ không quan tâm đúng mức hoặc bỏ bê nông thôn, nông nghiệp”.

Tình cảm với nông dân và sự am hiểu về nông nghiệp của nhà Vua khiến tôi hết sức ấn tượng. Thái Lan có một chế độ khác với Việt Nam, nhưng họ cũng rất chú trọng “công nghiệp hóa”, và đặc biệt, rất quan tâm đến nhân dân lao động.

Cách đây không lâu, cựu Thủ tướng Thaksin có được sự ủng hộ của dân chúng, ngay cả khi ông bị lật đổ và phải đối diện với nhiều cáo buộc tham nhũng, phải lưu vong.

Khi được trở về, ông vẫn được nông dân và những người Thái khác nhiệt liệt đón mừng, đó cũng là nhờ vào những chính sách thời kỳ ông làm Thủ tướng thực sự mang lại cuộc sống tốt hơn cho những người nghèo.

Cam kết lịch sử

Ở Việt Nam, sở dĩ Cách mạng có được nhiều thành tựu, là nhờ, tại những thời điểm quan trọng nhất của lịch sử, Đảng ta đã đưa ra được những chủ trương nhắm đúng vào nguyện vọng của các tầng lớp dân chúng, đặc biệt là dân nghèo.

Chăm lo cho người nghèo hiện nay, không đơn giản chỉ là thực hiện một cam kết có tính lịch sử, mà còn là bảo vệ tôn chỉ mục đích của một Đảng cách mạng luôn nhận mình đứng về phía nhân dân.

Thực hiện cam kết đó, không chỉ căn cứ vào những chính sách trực tiếp, mà trước khi ban hành những chính sách lớn, cần phải phân tích, đánh giá sâu sắc những tác động của chúng lên các tầng lớp dân nghèo.

Tôi muốn lưu ý ở đây, về quốc sách hàng đầu của đất nước mà chúng ta đang theo đuổi, đó là quốc sách công nghiệp hóa.

Chúng ta chưa có những đánh giá đầy đủ về tiến trình công nghiệp hóa xảy ra ở các vùng nông thôn và đặc biệt là nông thôn miền núi. Tiến trình này đúng là đã góp phần làm tăng trưởng kinh tế, đưa được một số nông dân vào lao động trong các công xưởng sử dụng lao động đơn giản.

Nhưng, mức tiền công quá thấp mà những nông dân này được trả không đủ tạo lập vị trí kinh tế cho họ, nói chi đến địa vị chính trị vinh dự mà chúng ta thường đề cập của “giai cấp công nhân”.

Nông dân luôn là người chịu thiệt thòi nhiều nhất
Ảnh nguồN: vietnammelody.com
Người nông dân còn chịu thiệt một cách trực tiếp trong quá trình “công nghiệp hóa”. Mỗi khi có những nhà máy, những khu công nghiệp, đô thị mọc lên, những phúc lợi xã hội mà sự phát triển mang lại cho nông dân chỉ chiếm một giá trị rất nhỏ so với lợi nhuận mà đất đai của nông dân đem lại cho những tầng lớp khác.

“Công nghiệp hóa” theo kiểu tiếp nhận những đầu tư, chủ yếu khai thác lao động giá rẻ, tuy có giải quyết được công ăn việc làm có tính nhất thời cho một số lao động thiếu việc làm, về lâu dài, không thể nào thay đổi địa vị nghèo khó của nông dân.

Trong khi đó, sự trả giá về mặt tinh thần là rất lớn vì đa số những nông dân này đang phải “ly hương, ly gia” để có việc làm.

Công nghiệp hóa, đô thị hóa của chế độ ta mà không nhất quán quan điểm, không xuất phát từ người nghèo (số đông người nghèo) thì chúng ta không tránh khỏi càng làm sâu sắc thêm khoảng cách giữa hai tầng lớp giàu, nghèo.
Công nghiệp hóa, đô thị hóa là một hướng đi cần thiết nhưng phải cân nhắc lợi ích lâu dài.

Khi trở lại một số địa phương, thăm một số công trình, trong đó, có những công trình được bắt đầu từ khi tôi còn công tác ở Chính phủ, tôi rút ra bài học rằng: nếu đô thị hóa hay công nghiệp hóa mà không cân nhắc đầy đủ sẽ dễ dẫn đến tình trạng các ngôi nhà, làng bản, thị trấn đặc trưng của các vùng cao dần được thay thế bằng những ngôi nhà, phố xá chen chúc, hình ảnh vẫn thường thấy ở vùng xuôi.

Khi đó, chúng ta không chỉ gây ra những tổn thất về văn hóa mà còn đánh mất cả lợi ích kinh tế lâu dài.

Đầu tư phát triển, một mặt, không thể thiếu những giải pháp bảo tồn tài nguyên thiên nhiên, gìn giữ bản sắc văn hóa; mặt khác, phải có chính sách để người nghèo, đặc biệt là nông dân, bà con các vùng nông thôn, vùng dân tộc… không bị gạt ra bên lề tiến trình phát triển, nhất là tiến trình xây dựng các khu đô thị, nhà máy trên làng bản, ruộng đất lâu đời của họ.

Từ thiện không thay thế được chính sách

Từ thiện không thay thế được chính sách
Ảnh nguồn: savethechildren.org.au

Chúng ta nghiên cứu và giảng dạy khá đầy đủ về sự dã man của tư bản trong giai đoạn “tích lũy tư bản hoang dã”. Nhưng chúng ta đã chưa cập nhật để thấy khả năng tự điều chỉnh ở các quốc gia này.

Phúc lợi cho người lao động, người nghèo ở nhiều nước tư bản hiện cao đến mức mà tôi nghĩ là các nhà lý luận rất cần tham khảo.

Kinh nghiệm sau hơn hai thập kỷ đổi mới cho thấy, không thể có “công bằng” đúng nghĩa trong một xã hội mà tất cả đều nghèo (như chúng ta thời bao cấp). Cũng không thể “cào bằng” bằng cách “điều tiết” hết lợi ích của người giàu để chia cho người nghèo.

Xã hội sẽ không phát triển nếu không có chính sách kích thích một bộ phận dân chúng vươn lên làm giàu chính đáng.

Nhưng, nếu không có chính sách hợp lý và không chống được tham nhũng để quá trình “tích lũy tư bản” diễn ra như thời “hoang dã” (nhờ hối mại quyền lực và có được đặc quyền khai thác tài nguyên, đặc biệt là tài nguyên đất đai), thì không bao giờ tạo ra được công bằng và sự phát triển bền vững.

Có lẽ, chưa có một quốc gia nào bày tỏ sự quan tâm đến người nghèo một cách thường xuyên như ta. Thậm chí, với nhiều người, nó đã dần trở thành một thứ khẩu hiệu.

Sự quan tâm đến người nghèo bằng các phương tiện truyền thông, qua các bài phát biểu, cuộc nói chuyện hay bài viết, tôi nghĩ, là đã quá đủ.

Nhưng, chúng ta hãy nhìn vào các số liệu điều tra sau đây của UNDP để thấy, chúng ta đã thực sự làm được những gì: Nhóm 20% những người giàu nhất ở Việt Nam hiện đang hưởng tới 40% lợi ích từ các chính sách an sinh xã hội của nhà nước; Trong khi, nhóm 20% những người nghèo nhất chỉ nhận được 7% lợi ích từ nguồn này.

Gần như thường xuyên, chúng ta chứng kiến những hoạt động quyên góp, đấu giá… được tổ chức rầm rộ trên truyền hình, phần lớn những hoạt động ấy do UBTU MTTQ Việt Nam tổ chức.

Tôi không phản đối cách làm đó, nhưng tôi nghĩ, công việc ấy để cho các nhà hoạt động từ thiện chuyên nghiệp hoặc bán chuyên nghiệp các nhà hảo tâm làm thay thì tốt hơn rất nhiều.

Theo kinh nghiệm của tôi, những người có nguyện vọng từ thiện đúng nghĩa, thường chọn cách làm từ thiện trực tiếp hoặc thông qua các tổ chức từ thiện chuyên nghiệp, vì họ tin, đồng tiền đi qua các tổ chức như thế sẽ không bị xà xẻo trên đường đến với người nghèo.

Những người muốn giúp đỡ người nghèo thay vì dùng tiền bạc để mua danh và khoa trương, thường không chọn cách làm từ thiện theo kiểu “đấu giá” ồn ào trên các phương tiện thông tin đại chúng.

Có tạo được những nên tảng pháp lý cho xã hội dân sự phát triển, để những tổ chức từ thiện đúng nghĩa có thể xuất hiện, thì tình cảm cộng đồng mới thức dậy một cách chân thành, người nghèo từ đó mới được phần nào chia sẻ.

Tuy nhiên, các hoạt động từ thiện chỉ có thể khơi gợi một nguồn lực khác của xã hội chứ không thể thay thế các chính sách của nhà nước. Sứ mệnh chính trị của những tổ chức như Mặt trận, vì vậy, lớn hơn là việc quyên góp, xin – cho, rất nhiều.

Mặt trận có thể tham gia “xóa đói giảm nghèo” một cách hiệu quả hơn, thông qua việc đề xuất và phân tích chính sách, sao cho: lợi ích từ các nguồn tài nguyên quốc gia được phân phối hợp lý cho các chủ nhân của nó; người nghèo được hỗ trợ để có thể tiếp cận được với những quyền lợi căn bản nhất.

Đầu tư của nhà nước vào các công trình phúc lợi y tế, giáo dục, văn hóa…, vì thế, không nên tập trung ở các đô thị, nơi mà các nguồn lực khác của xã hội có thể tham gia.

Nhà nước cũng cần sớm hoàn thiện các thiết chế như: bảo hiểm y tế, quỹ trợ cấp, tín dụng giáo dục… cho người nghèo ở cả đô thị và nông thôn.

Tạo điều kiện cho người có năng lực, có khát vọng có thể làm giàu tối đa nhưng cũng không bỏ mặc những người không có khả năng tự bươn chải.

Chấp nhận một khoảng cách không thể tránh khỏi giữa tầng lớp những người giàu và nghèo. Nhưng, phải nâng được mặt bằng mức sống của người nghèo lên, để họ có thể tiếp cận được những phúc lợi tối thiểu về nhà ở, về y tế, giáo dục; để không có người dân nào không được chữa bệnh, không được đi học chỉ bởi họ nghèo.

  • Nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt
ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC
(Hãy gửi cho chúng tôi bản đánh máy có dấu để bài viết của bạn sớm được đăng!)
 
Họ và tên: Lê Khánh
Địa chỉ:
Email: hoanghuevu@yahoo.com

Ở Mỹ mỗi năm đến mùa khai thuế... những người có mức thu nhập thấp và những gia đình phải nuôi con nhỏ hoặc người tàn tật thường nhận được tiền cho của chính phủ.

Hầu như người dân nào ở Mỹ đều biết đến quyền lợi thuế này (Earned income credit). Luật thuế ở Mỹ thật sự không chỉ tận thu thuế mà còn là phương tiện để phân chia bớt của cải xã hội cho những người nghèo và ngoài ra còn khuyến khích làm kinh tế khi áp dụng chính sách cho phép khấu hao tài sản 1 lần với tổng giá trị không lớn hơn khoảng 120.000 USD) (Section 179) khuyến khích đầu tư thiết bị mới cải tiến sản xuất ....

Chính phủ không ngại người dân đặc biệt là các cơ sở kinh doanh nhỏ vận dụng điều luật này để giảm lợi nhuận đóng thuế cho những năm đầu .... Chính sách thuế này thật sự vì một tương lại cho đất nước. Chúng ta cũng cần nên học hỏi và áp dụng.

Họ và tên: phạm văn thụy
Địa chỉ: dtjmedia
Email: thuypv@dtjmedia.com

Thực sự đây là 1 bài viết rất hay và chi tiết. Nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt không hổ danh là 1 nhà lãnh đạo kiệt suất của VN.

Mong rằng nguyên Thủ tướng sẽ có những bài viết cũng như góp ý cho chính phủ VN nhìn nhận ra những vấn đề đang cấp bách và bức xúc trong xã hội.
 
Mong rằng Chính phủ cũng như các cấp các ngành hãy họp nhau lại để tìm ra đường lỗi phát triển đất nước sao cho phù hợp nhất, tham khảo triệt để những đóng góp của những người đi trước như của nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt.

Họ và tên: Vũ Xuân Lân
Địa chỉ: Thái bình
Email: lanvu2002@yahoo.com.vn

Đọc bài viết của Nguyên TT Võ Văn Kiệt, tôi thực sự xúc động bởi trước hết là tính nhân văn của ông. Đúng là xã hội ta đang phát triển rất nhanh, Chính phủ hiện nay cũng đang chỉ đạo rất có hiệu quả, cuộc sống của đại đa số nhân dân đã được nâng cao...
 
Tuy nhiên trong xu thế phát triển, sự phân hoá giầu nghèo ngày càng rõ rệt, sự phân tích của Nguyên TT đã càng cho chúng ta rõ hơn điều đó.

Mong rằng Chính phủ và Nhà nước hãy lắng nghe hơn nữa các kênh thông tin để đưa nước ta phát triển" hài hoà", đó chính là sự phát triển bền vững.

Họ và tên: Nguyễn Thanh Tùng
Địa chỉ: Hoàn Kiếm - Hà Nội
Email: tung.nguyen80@yahoo.com

Tôi rất cảm phục sự trung kiên với đường lối và sứ mệnh cách mạng của Đảng đối với nhân dân nghèo thông qua bài viết này.Cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt quả không hổ danh là một chiến sĩ cách mạng trên mặt trận kinh tế và đấu tranh vì bình đẳng.

Chúng ta đi sau Thái Lan và hãy cố gắng tránh khỏi vết xe đổ của Thái Lan với hơn 2 triệu dân bị nghiện thuốc phiện. Nếu giáo dục phổ thông vẫn xa rời thực tế như hiện nay, tương lai của người nghèo Việt Nam sẽ không sáng sủa hơn người nghèo Thái Lan. Hơn nữa, các tham vọng về phát triển của Chính phủ Việt Nam cũng sẽ khó đạt được.

Ai cũng biết để xoá nghèo và giảm sự di cư ồ ạt về các thành phố lớn là phải phát triển kinh tế nông thôn gắn với người nghèo. Nhưng với kiểu giáo dục phổ thông hiện nay thì càng đẩy xa khoảng cách học vấn và thu nhập ở vùng nông thôn vì người nghèo không ứng dụng được kiến thức vào cuộc sống. Con số hơn 90% nông dân không có khả năng tiếp thu khoa học kỹ thuật trong thời đại sản xuất hàng hóa và kinh tế thị trường phát triển như hiện nay cũng giống với con số hơn 90% dân số nước ta mù chữ.

Trên hết, bài học từ Cách mạng tháng tám về lật đổ chính quyền thực dân nhờ dân nghèo vẫn còn đó. Nếu chúng ta bỏ rơi người nghèo giống như người Pháp trước kia, Đảng và Nhà nước sẽ khó tránh khỏi những tổn thất. Theo tôi, giáo dục phải đi trước một bước: chỉ có giáo dục mới giúp người nghèo thay đổi được cuộc sống của chính họ.

Ngoài ra, quy hoạch cũng quan trọng không kém khi tạo cho người nghèo cảm thấy tự tin sống trên mảnh đất của họ chứ không phải chỉ ngóng bỏ ra thành phố giống như nhiều cựu chủ tịch các tỉnh đều đổ về Hà Nội sau khi mãn chức: điều này đồng nghĩa với việc phải quy hoạch để xây dựng các thành phố ở vùng nông thôn tức là xây dựng thành phố cho người nghèo (vì đại đa số nhân dân Việt Nam hiện vẫn là người nghèo mà thôi).

Xin kính chúc Cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt dồi dào sức khoẻ và có nhiều bài viết tâm huyết mang tính cách mạng cho sự phát triển của đất nước trong thời gian tới.

Họ và tên: Huynh Ly Thanh Trung
Địa chỉ: Plymouth, United Kingdom
Email:

Thật cảm kích tấm lòng của nguyên thủ tướng, ông vẫn luôn tâm huyết với đất nước và trăn trở cho người nghèo. Những chính sách của nguyên TT Võ Văn Kiệt đề xuất cũng rất có lý.

Nhưng thiết nghĩ để giải quyết nghèo đói hiệu quả và lâu dài thì phải bắt nguồn từ gốc. Tức là phải từ sự cố gắng vươn lên của chính những người nông dân, chính những người lao động nghèo. Còn nếu họ chỉ thụ động chờ trợ cấp của nhà nước, của các nhà hảo tâm thì mãi mãi vẫn không thể khá lên được. Ta phải làm sao khơi dậy được sự quyết tâm, sự cầu tiến vươn lên thoát nghèo của họ. Để làm vậy thì ta có thể vận động tuyên truyền các tấm gương xoá nghèo đói hiệu quả đến những người nghèo khác.
 
Làm sao cho họ thấy sự khác biệt giữa giàu và nghèo, những thiệt thòi và tủi hổ (với những ai lười nhác, không có lòng cầu tiến) khi nghèo (phim ảnh, báo đài có lẽ là cách tốt nhất). Như vậy sẽ tạo động lực cho chính họ vươn lên để thoát nghèo đói. Nhưng trước khi làm việc này thì công tác hỗ trợ xóa nghèo phải thật sự tốt. Mà theo tôi tập trung vào giáo dục là cách làm hiệu quả và bền vững cho 10, 20 năm sau. Như vậy với khả năng của ta thì đầu tư vào giáo dục như thế nào là hiệu quả ?
 
Ở Anh quốc các sinh viên được vay tiền để trả học phí, sau khi tốt nghiệp đi làm sẽ trả nợ lai cho nhà nước. Như vậy người nghèo cũng có thể thừa hưởng một nền giáo dục tốt (thậm chí là top như Oxford hay Cambridge nếu như họ thật sự giỏi), Việt Nam chúng ta không đủ tiền để cho vay tất cả các sinh viên, nhưng cho sinh viên có gia đình hoàn cảnh khó khăn vay (vay chứ không phải cho) thì hoàn toàn có thể. Ngoài ra còn cấp học bổng học phí, ăn ở sinh hoạt cho những sinh viên nghèo xuất sắc (trong các ngành như nông nghiệp, lâm nghiệp,..).

Như vậy sinh viên nghèo sẽ có đủ kiến thức để làm giàu, hay thực hiện hiện đại hoá nông lâm nghiệp. Tôi biết hiện nay đã có những chương trình như vậy nhưng rất nhỏ lẻ, không đồng bộ, không phổ biến và nửa vời. Chúng ta cần phải mạnh mẽ hơn, tuyên truyền rộng rãi hơn, quy mô trên cả nước, cử người để đến từng địa phương, làng xã để phổ biến những chính sách ưu đãi đến người dân. Nếu chúng ta làm tốt thì tôi tin sẽ có nhiều học sinh nghèo nhận được học bổng, trợ cấp qua đó có kiến thức vững chắc để tự mình đi lên bằng đôi chân của chính mình.

Địa chỉ email gửi : tuanvietnam@vietnamnet.vn
Bạn có ý kiến gì về bài báo này?
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   *
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   *
   

 
CÁC TIN KHÁC
Cạnh tranh ngay từ ý tưởng chính sách (15/05/2008)
"VN có quy trình làm chính sách có một không hai" (13/05/2008)
TƯ LIỆU & SUY NGẪM
40 năm - sức sống của bản di chúc
Bãi nhiệm, bổ nhiệm: Đừng ngỡ "thiên nga" là "quạ"!
Thị trường mới của Trung Quốc: Xuất khẩu nông dân
THÔNG TIN ĐA CHIỀU
"Nói thế có chết không!"
Triển vọng bô-xít Tây Nguyên - Tìm hiểu tại chỗ
Một cách đánh giá khác về dạng văn "cảm xúc"
THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG
Obama sứt mẻ hình tượng "Tổng thống thay đổi" ở Trung Đông
Cái giá buộc phải nhận khi Calisto được yêu mến
Phim Hàn Quốc - Trung Quốc: Tại "anh" hay tại "ả"?
HARVARD'S
Tín nhiệm thông qua sự minh bạch
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần cuối)
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần 2)
TRỰC TUYẾN CÙNG TOP
GS.Kaplan: "Quốc gia là một con thuyền, DN là những tay chèo"
HLV Calisto: "Lương tâm là ông chủ duy nhất của tôi"
Trực tuyến với GS Robert Kaplan, cha đẻ mô hình Bảng điểm cân bằng
  Địa chỉ truy cập: www.tuanvietnam.net hoặc www.vietnamweek.net. Tổng Biên Tập: Nguyễn Anh Tuấn
Toà nhà VietNamNet - Số 4 Láng Hạ, Ba Đình, Hà Nội. Điện thoại: 04.37722729 Fax: 04.37722734, Email: tuanvietnam@vietnamnet.vn