Sự kiện nóng
Nhân vật trong ngày
Thông tin đa chiều
Nghe xem đọc
Thế giới truyền thông
Tư liệu & Suy ngẫm
Harvard'S
Trực tuyến cùng TOP
Đăng ký nhận bản tin
ẢNH ẤN TƯỢNG
Ngày 9/6/2009, chuyên trang TuanVietNam.net vừa tròn hai tuổi. TuanVietNam.net xin cảm tạ sự tin cậy, yêu mến, và sự cộng tác nhiệt tâm của các cộng tác viên - những chuyên gia kinh tế, chính trị - xã hội, quốc tế, văn hóa, giáo dục… và bạn đọc xa gần.
BẢN NHẠC HÔM NAY
SÁCH HAY NÊN ĐỌC
Cùng với niềm say mê đặc biệt về hiến pháp của mình, dịch giả đã cung cấp một bức tranh toàn cảnh về sự ra đời của Hiến pháp Mỹ, như một lời lý giải cho rất nhiều người có cùng mối băn khoăn.
Bước hụt trong văn hóa ứng xử
08/11/2007 17:29 (GMT + 7)
Nhìn sâu vào căn nguyên của vụ sử dụng nhục hình suốt 10 năm với một em gái giữa lòng thủ đô, có hai vấn đề đáng báo động: "Bước hụt" trong văn hóa ứng xử của xã hội ta hiện nay và sự thiếu niềm tin của người dân với ứng xử của chính quyền.

Khi thông tin về một em gái bị dùng nhục hình suốt 10 năm ròng giữa lòng thủ đô, dư luận đã lên án gay gắt hai kẻ hành hung, gióng lên hồi chuông về sự vô cảm của con người, đặt câu hỏi về vai trò, trách nhiệm của chính quyền, đoàn thể nơi xảy ra vụ việc.

Tất nhiên hai kẻ hành hung sẽ bị trừng trị, mỗi người có cơ hội tự nhìn lại mình, cán bộ công quyền càng có cơ hội vò đầu bứt tóc: sao xảy ra ngay ở khu vực mình sống mà không biết? À, vì mình chưa bao giờ ăn ở quán hàng đó, hoặc cũng ăn vài lần nhưng lúc ấy lại không thấy gì bất thường...

Rốt cục, nhiều nhất là những cảm thán có lý: Sao vợ chồng nó ác thế! Sao con bé lại chịu cho người ta đánh đến thế! Những người sinh sống xung quanh đều biết vụ việc, sao họ vô cảm thế...

Thử nhìn đến tận cùng vấn đề, vụ việc này có nhiều thứ đáng nói hơn thế!

Tiếc nuối thời ngó qua bức vách hàng xóm?!

Trước đây, nhiều khía cạnh của văn hóa làng xã in đậm trong nếp sống của người dân Việt Nam, kể cả người thủ đô. Những người có nếp sống cách tân khó lòng tránh được phiền toái vì riêng tư bị soi mói. Vô vàn những câu chuyện dở khóc dở cười khởi điểm xung quanh bức vách giữa hai nhà hàng xóm. Tin đồn tồn tại dưới hình thức truyền miệng, nhưng tốc độ nhanh không kém truyền tin bằng blog, bằng internet ADSL bây giờ. Hành xử của con người phụ thuộc không ít vào điều tiếng thiên hạ. Nói gì, làm gì, họ cũng thường đắn đo: Khéo mà bị làng nước chê cười!

Trong nếp tư duy ấy, con người dè dặt, cẩn trọng, thậm chí cực kỳ khắt khe với tất cả những biểu hiện không giống "quy ước" như: Con cái không được phản ứng với quyết định của bố mẹ; Ăn mặc đẹp một chút cũng bị dè bỉu; Con gái ngồi đằng sau xe con trai coi như là đã có "quan hệ gì". Chuyện ăn một con gà vào cuối tháng khi mà mọi người đang thiếu tiền tiêu cũng phải xem trước ngó sau nếu không cả xóm, hoặc cả dãy tập thể lườm nguýt là chuyện không nói ngoa...

... Thử đi ngược lại những cái đó, không chỉ bạn, mà gia đình, dòng tộc sẽ bị bêu riếu là bê bối, "loạn", thậm chí có thể là "tuyệt giao quan hệ" vì... sợ bị "mang tiếng"!

Thế nhưng, ngoài sự khó chịu mà nhiều khi người trong cuộc phải hứng chịu thì mặt tốt của văn hóa "xía" vào chuyện nhà khác này cũng không phải là không có mà điển hình là mỗi con người được sự quan tâm và kiểm soát của cộng đồng một cách chặt chẽ hơn. Nếu theo văn hóa này lấn át, hiển nhiên một cô bé làm thuê bị đánh đập ngược đãi sẽ được nhiều người quan tâm bảo vệ và ông bà chủ quán phở quá quắt như thế cũng sẽ bị cộng đồng chê bai, chỉ trích trực diện.

Thế nhưng, cộng đồng xã hội chúng ta đang "với tay" sang một ứng xử văn hóa khác: Mọi chuyện đã có chính quyền, pháp luật và "đèn nhà ai nấy rạng"

Cái mới mất thời gian hơn để thuyết phục, để được chấp nhận. Cái mới tân tiến hơn, có thể là tốt, nhưng cũng nhiều khi là xấu (ở trường hợp người ta gọi là "băng hoại"). Cái mới "thờ ơ", "không xía mũi vào việc của người khác" cũng có thể là một cái mới "thụt lùi".

Còn bao nhiêu trẻ em bị ngược đãi? (nguồn: vnn)


Nếu ai đó nói rằng ủng hộ kiểu tư duy "soi mói" ấy, chắc chắn sẽ bị phản ứng mạnh. Nhưng quả thực đó là điều tiếc nuối.

Là nguyên nhân gì cho câu chuyện nhục hình kéo dài quá cả một thời gian trưởng thành của một cô bé 10 tuổi đến một thiếu nữ đôi mươi? Thói quen ứng xử "cứ lo chuyện nhà mình đi đã" rõ ràng đang lấn lướt tấm lòng vì cộng đồng vốn đã có từ lâu trong dân tộc Việt. Vì thế, nhìn lại một cách trầm tĩnh hơn, đôi khi thay hẳn cái cũ có nhiều yếu tố tốt bằng một cái mới chưa hoàn chỉnh sẽ là một bước hụt về văn hóa của cộng đồng.

Tinh thần thượng tôn pháp luật? Chưa tới!

Sẽ không có lý do nào để nhắc đến hai từ tiếc nuối ấy, nếu thay nếp hành xử bằng đạo đức cách đây vài chục năm bằng lối hành xử văn minh tôn trọng pháp luật.

Đặt tình huống ở những nước có hệ thống pháp luật hoàn chỉnh, cảnh sát lập tức có mặt khi nhận được điện thoại của một người dân thường báo cáo đứa con nhà 10 tuổi nhà hàng xóm đang phải lao động ngoài vườn, hoặc nghe thấy nhà bên có tiếng đổ vỡ và tiếng trẻ con khóc... Người sử dụng bạo lực với trẻ em hoặc có dấu hiệu sử dụng bạo lực với trẻ em ắt hẳn đã gặp phiền toái lớn.

Nhưng dường như, để đạt đến điều ấy, chúng ta phải đợi chờ thêm nhiều năm, và phải thêm nhiều nỗ lực của chính quyền và công dân. Công dân Việt Nam chưa làm quen với tinh thần thượng tôn pháp luật. Và cơ quan công quyền cũng chưa gánh đủ cái gánh nặng mà người dân giao phó.

Rốt cục, không còn có thể ứng xử bằng mối quan tâm kiểu "tình  làng nghĩa xóm", cũng chưa thể thực hiện tinh thần "thượng tôn pháp luật", có phải chúng ta đang rơi trong trạng thái "chơi vơi": Đạo đức cũ bị gạt bỏ và ứng xử mới chưa "cập nhật"?

Ai bảo vệ những người "không vô cảm"?

Em Nguyễn Thị Bình bị hành hạ suốt 10 năm ròng giữa lòng thủ đô. Khi nhìn tấm hình chụp những vết sẹo trên lưng em, không ít người rớt nước mắt. Báo chí vào cuộc, hàng trăm ngàn ý kiến độc giả phản hồi, những entry trên khắp các blog thể hiện sự thương cảm, phẫn nộ. Chắc chắn đó không phải là phản ứng của sự vô cảm, dù kỳ thực sự đồng tâm lớn lao đó chỉ có khi sự việc về em Bình đã được đưa lên công luận. Và báo chí cũng chỉ có cơ hội thực hiện nhiệm vụ của mình khi em đã được hai ân nhân giải cứu thành công.

Thế nguyên nhân của tâm lý "Đèn nhà ai nhà nấy rạng" là gì?

Tiếp tục ví dụ về lối hành xử văn minh của xã hội phát triển: Tại sao người hàng xóm sẵn sàng nhấc điện thoại lên báo cáo cho chính quyền ngay khi quan sát thấy biểu hiện vi phạm pháp luật? Điều khuyến khích người dân chấp nhận "xía vào chuyện của người khác" bởi vì thông điệp có trách nhiệm của họ lập tức được  các cơ quan công quyền phản ứng rất có trách nhiệm.

Quay trở lại chuyện em Bình. Người dân có thể tố cáo vợ chồng chủ quán phở về tội ngược đãi trẻ em nhưng ai dám bảo đảm lời nói của họ được những người có trách nhiệm quan tâm? Biết đâu họ sẽ gặp những hệ lụy không mong muốn.

Đó là chưa kể đến ở nhiều trường hợp thế lực đỡ đầu cho tội phạm lại chính là kẻ "có ngôi, có mũ" trong chính quyền. Bao nhiêu trường hợp kẻ bị bắt quay ra trả thù người tố cáo, hay trâng tráo thách thức vì sẵn công lý của đồng tiền? Trong một xã hội chưa có tinh thần thượng tôn pháp luật, làm một công dân gương mẫu không dễ.

Bởi thế, sẽ không ai dám chắc là không còn có nhiều em Bình đang ở đâu đó chưa được cứu giúp.

  • Nguyên Nhung
ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC
(Hãy gửi cho chúng tôi bản đánh máy có dấu để bài viết của bạn sớm được đăng!)
 
Họ và tên: Người không mang họ
Địa chỉ:
Email: nguoikhongmangho@yahoo.com

Bài viết hay, sắc sảo, tiếp cận theo hướng văn hóa nên rất sâu.

Họ và tên: Vũ Linh
Địa chỉ: Pháp
Email: vulinhtam@noos.fr

Đọc bài báo của tác giả NGUYÊN NHUNG tôi rất tán thành những phân tích của tác giả . Nhưng ở một khía cạnh khác cũng là vấn đề cần xem xét.Nước ta trên đường ban đầu xây dựng một NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN. Thái độ tôn trọng PHÁP LUẬT của người DÂN chưa được đề cao . Trong xã hội luôn luôn có những hành vi coi thường pháp luật chưa được xử lý tốt .Điển hình là những vụ tụ tập đâm chém nhau hành xử luật rừng . Ngay trong GTVT người bị tai nạn nhiều cũng vì thái độ thiếu tôn trọng pháp luật .Tham nhũng , hối lộ là điều thường gặp . Bởi vậy vụ việc ngược đãi em BÌNH chắc không phải là duy nhất. Cái quan trọng là phải xây dựng và thi hành PHÁP LUẬT nghiêm túc trong xã hội bao gồm cả CHÍNH QUYỀN lẫn người DÂN. Điều này phụ thguộc vào THỜI GIAN và sự QUYẾT TÂM của toàn thể xã hội . Mong rằng NHÀ NƯỚC XHCNVN sẽ sớm hoàn chỉnh PHÁP LUẬT và đẩy mạnh việc tuyên truyền giáo dục ý thức tôn trọng PHÁP LUẬT cho toàn dân.Điều cần trước tiên là phải mạnh tay nghiêm trị mọi hành vi vi phạm PHÁP LUẬT bất cứ ở lĩnh vực nào , bất cứ ai , để tạo niềm tin cho toàn thể nhân dân. Tin rằng trên con đường phát triển chúng ta sẽ  dần khắc phục để tiến nhanh tới mục tiêu đã được ấn định .Kính thư

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: tr_bang75@yahoo.com

Tôi đồng ý với những nhận định, phân tích và đánh giá của tác giả bài viết này. Đúng là xã hội ngày này khác hẳn xã hội xưa rất nhiều, xét về tất cả các phương diện, đặc biệt là về văn hóa, trong đó có văn hóa ứng xử. Qua vụ việc một em bé bị ngược đãi suốt 10 năm ở giữa chốn văn minh nhất của đất nước. Từ xưa khi còn nhỏ tôi đã nghe nói đến một nếp sống nơi đô thị "Đèn nhà ai nhà ấy rạng" và tôi cũng lờ mờ hiểu được rằng ở đó thì cái tình làng nghĩa xóm tối lửa tắt đèn có nhau cũng chẳng có. Hàng xóm ít ai đến nhà ai, nên chuyện nhà nào nhà ấy biết. Có nghĩa là dù họ có biết cũng giả vờ như không biết.

Nhưng ở đây là vấn đề đạo đức, cho dù tôi hay là bạn khi đi ra đường thấy những hoàn cảnh éo le, thấy những mảnh đời bất hạnh thì nào ai chẳng có chút mủi lòng. Nhưng có lẽ suy nghĩ của bạn là đúng, giả thử như ta gặp một chuyện bất bình giữa đường liệu ta có là một Lục Vân Tiên hay không, rõ ràng tâm lý lo nhiều hơn ngại, mình đững ra bênh vực liệu có được bảo vệ hay không ? Đó là chưa nói đến khía cạnh có những cái "Ô" to lớn không khéo lại tai bay vạ gió thì nên.

Tôi biết bạn viết bài này cũng là để mọi người nhìn lại chính bản thân mình, phân biệt giữa cái thiện với cái ác, cái chính với cái không chính. Song chúng ta đang sống trong một xã hội có tự do, dân chủ, công bằng và văn minh, cũng đã có rất nhiều tấm gương tốt, điển hình cho lòng dũng cảm, vị tha, nhân nghĩa mà báo đài hàng ngày vẫn đưa tin đó thôi. Dù tôi biết trong xã hội rõ ràng ở đâu đó vẫn còn có những con sâu, con mọt hại nước hại dân nhưng cũng còn có những con người thanh liêm, chính trực dám nói thẳng nói thật và nhiệm vụ của mỗi người dân chúng ta là phải quét sạch lũ sâu mọt hại dân, hại nước đó đi càng sớm ngày nào thì càng tốt ngày đó. Qua đây tôi cũng có đôi lời nhắn nhủ rằng mỗi con người chúng ta ai cũng có một bội óc, một tấm lòng, và một trái tim, vấn đề là ta sẽ đặt nó ở thái cực nào mà thôi. Tự đáy lòng tôi mong nó được đặt vào chân, thiện, mĩ, phù hợp với nền văn hóa Việt Nam và xứng tầm thời đại !

Họ và tên: Phạm Hữu Thắng
Địa chỉ: Thành phố Nam Định
Email:

Không thể tin được ở đất nước mình và ngay tại Thủ đô Hà Nội lại có những người đối xử với người giúp việc cho mình môti cách dã man như vậy. Cũng từ việc này mà chúng ta cũng o thể hiểu nổi chính quyền cơ sở lại vô cảm đến vậy. Người dân ở đây còn trông mong gì ở họ ! Rất mong Thành uỷ,UBND thành phố Hà Nôi, Công an TP Hà Nội cần làm rõ và có kỷ luật những người có chức trách tại địa phưong để sư việc xảy ra.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email:

Đọc bài báo của tác giả Nguyên Nhung, tôi thấy rõ được tâm huyết của tác giả. Tôi cũng đồng ý rằng người VIệt Nam chúng ta vốn có tinh thần bao bọc, che chở lẫn nhau với tinh thần "tối lửa tắt đèn có nhau".

Trong cuộc sống, hẳn mỗi người đều đã có những khi xúc động vì nhận được sự giúp đỡ của những người vốn chẳng máu mủ ruột rà gì.

Tuy nhiên, trong bài viết này, có một khía cạnh mà tôi nghĩ cần phải trao đổi lại. 

Thứ nhất, cái "văn hoá làng xã" với thói quen "xía vào chuyện người khác" hay là "ngó qua vách hàng xóm" mà tác giả đề cập đến, không còn là một thói quen, một cách hành xử phù hợp trong thời đại ngày nay nữa. Đó đã là một thói quen lỗi thời và gây ra nhiều phiền toái hơn là điều tốt đẹp.

Không thể lấy chuyện em Bình bị ngược đãi bao nhiêu năm giữa lòng thủ đô đông đúc như Hà Nội mà đặt lại vấn đề: "Tiếc nuối thời ngó qua bức vách hàng xóm?" như cách mà tác giả đặt vấn đề. Bởi như trên đã nói, tôi thấy thói quen soi mói, bàn chuyện người khác thường gây ra những điều phiền toái hơn là những sự quan tâm, giúp đỡ thực sự.

Chúng ta đang phát triển với rất nhiều mối quan hệ ứng xử của một xã hội hiện đại, khác xa cái thời tất cả đều trong một cái làng. 

Vậy vấn đề trong câu chuyện của em Bình là gì? Đó chính là vấn đề PHÁP LUẬT được thực hiện đến đâu, và người dân tôn trọng PHÁP LUẬT như thế nào. Nếu như các cơ quan chức năng, đặc biệt là các cơ quan chức năng nơi em Bình sống trong thời gian qua, thực sự làm đầy đủ bổn phận của mình thì liệu em Bình có bị hành hạ ngược đãi suốt chừng đó thời gian?

Và nếu, người chủ quán đó có ý thức rằng mình sẽ bị PHÁP LUẬT xử lý thì liệu có dám ngược đãi em Bình đến như vậy? Hơn nữa, nếu người dân xung quanh có ý thức rằng, nếu mình thông báo đến các cơ quan có thẩm quyền thì việc đau lòng này đã bị ngăn chặn sớm hơn, thì em Bình có lẽ đã được giải thoát sớm hơn!

Tóm lại, vấn đề ở đây, chính là cách chúng ta đảm bảo cho PHÁP LUẬT được thực hiện nghiêm minh, và một cách ứng xử tôn trọng PHÁP LUẬT và lấy PHÁP LUẬT làm cốt lõi trong các hành vi cư xử trong xã hội của người dân. Chứ không phải câu chuyện rằng, khi Pháp luật chưa được tôn trọng một cách đầy đủ, thì chúng ta cứ tạm thời duy trì một cách hành xử đã lỗi thời.
 
Hi vọng rằng, chúng ta sẽ ngày càng được sống trong một xã hội mà ở đó, Pháp luật được thực sự tôn trọng, ở cả các cấp chính quyền và ở cả những người dân. Chỉ khi đó, thì những câu chuyện đau lòng như câu chuyện của em Bình mới được giảm thiểu.

Họ và tên: Hoang V Gia
Địa chỉ:
Email: denroidi@gmail.com

Người VN thường ngộ nhận lối sống Mỹ hoặc các nước phương Tây phát triển là lạnh lùng theo kiểu "đèn nhà ai nấy rạng" vì họ thường chẳng cần đếm xỉa gì đến đời tư của người khác (anh có bao nhiêu đời vợ đời chồng, họ chẳng cần quan tâm, anh làm nghề gì họ cũng chẳng quan tâm...).
 
Nhưng thật sự là nếu có 1 người nào đó có dấu hiệu vi phạm pháp luật là y như rằng cảnh sát xuất hiện rất nhanh chóng nhờ vào sự âm thầm tố giác của dân chúng qua 911; chứ chưa nói đến việc hành hạ trẻ em được xem như là 1 trọng tội.

Còn ở VN chúng ta thì nếu có người mới dọn đến trong khu phố thì hết bà A dòm ngó, rồi đến cô B, anh C, ông D... liếc qua liếc lại bình phẩm, bàn tán xem gia đình đó làm gì ở đâu, mấy vợ, mấy con... học vấn thế nào, đi giờ nào về giờ nào, khen chê đủ kiểu...

Thế nhưng nếu chồng đánh đập & vi phạm thân thể vợ con thì lại bảo là chuyện gia đình không can thiệp mà cũng chẳng thèm báo cảnh sát, chính quyền. Rồi chưa hết, những chuyện nghiêm trọng hơn cũng được làm ngơ như những cơ sở sản xuất, kinh doanh phi pháp, những hang ổ tệ nạn cũng cứ ngang nhiên tồn tại trong các khu dân cư vì cái kiểu tư duy như vậy. Thật là ngược đời!

Họ và tên: Nguyễn Thị Thanh Minh
Địa chỉ:
Email: nttminh@ctu.edu.vn

Tôi thấy bài viết phân tích khá rõ nét về khía cạnh mà tôi ở miền Nam thường gọi là "văn hóa vùng miền", nhưng muốn đi ngăn chặn những trường hợp như thế, quan trọng là phải đi từ gốc. Chính xác là Tổ Phụ nữ, Tổ dân phố, các vị đảng viên đặc biệt là các vị đã về hưu hằng tháng sách sổ đi họp phải nhìn nhận nhận cái thiếu sót và cái "vô cảm" mà tác giả bài này đưa ra

Họ và tên: Quách Liêu
Địa chỉ:
Email: ongbavatit@yahoo.com.vn

Nếu quy vụ em Bình là nạn nhân của sự vô cảm của xã hội, tôi thấy không sai, nhưng tôi nghĩ dân ta không vô cảm. Cần bắt mạch hiện tượng này để khắc phục. Đổ cho xã hội hiện đại người ta sống cá nhân hơn...

Theo tôi cũng không hẳn vì ta đã hiện đại lắm đâu, còn 70% dân số sống ở nông thôn, tình làng nghĩa xóm còn nồng ấm. XH ta còn rất nhiều người tốt, đa sầu, đa cảm là đằng khác (bằng chứng là thơ trữ tình rất phát triển, đâu đâu cũng có CLB thơ). Nhưng sao trước những cái chướng tai gai mắt, họ lên tiếng trên báo đài thì nhiều mà đứng ra đấu tranh tại ngay địa bàn mình thì ít.

Phải chăng họ sợ trả thù, sợ bảo kê, đầu gấu. Vấn đề là ai bảo vệ người dũng cảm đấu tranh chống tiêu cực. Kg giải ra vấn nạn này bằng những việc làm cụ thể tại địa phương thì tội ác còn ngang nhiên tồn tại.

Địa chỉ email gửi : tuanvietnam@vietnamnet.vn
Bạn có ý kiến gì về bài báo này?
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   *
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   *
   

 
CÁC TIN KHÁC
Khi trẻ em là nạn nhân của sự vô cảm (07/11/2007)
Kẹt xe: Do chen lấn, đường ai nấy đi (06/11/2007)
TƯ LIỆU & SUY NGẪM
Kinh tế Việt Nam và chặng đường dài phía trước
Ngăn chặn tham nhũng bằng luật ngân sách
Nước Mỹ với thứ vũ khí hơn 200 năm
THÔNG TIN ĐA CHIỀU
Tại sao văn hóa "suy dinh dưỡng"?
Có nên để Hồ Tây cho người nước ngoài ở và buôn bán?
Đổi mới cơ chế dùng người để dẹp lạm phát chức danh
THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG
Gần 300 nữ phóng viên Mỹ từng có mặt ở Việt Nam
Góc nhìn về chiến tranh VN của các nữ phóng viên Mỹ
Những bức ảnh khiến Obama phải giấu
HARVARD'S
Học hỏi từ mọi người
Xây dựng liên minh và đối tác hiệu quả
Marketing và những cuộc cách mạng dữ liệu xã hội
TRỰC TUYẾN CÙNG TOP
Tuyên chiến với cuộc tấn công của hàng ngoại chất lượng thấp
Doanh nghiệp thua đau bởi hàng Trung Quốc giá rẻ
Những sai lầm chiến lược
  Địa chỉ truy cập: www.tuanvietnam.net hoặc www.vietnamweek.net. Tổng Biên Tập: Nguyễn Anh Tuấn
Toà nhà VietNamNet - 141 Bà Triệu, Hai Bà Trưng, Hà Nội - Điện thoại: 04 37722729, Fax: (04)37722734, Email: tuanvietnam@vietnamnet.vn