Sự kiện nóng
Nhân vật trong ngày
Thông tin đa chiều
Nghe xem đọc
Thế giới truyền thông
Tư liệu & Suy ngẫm
Harvard'S
Trực tuyến cùng TOP
Đăng ký nhận bản tin
ẢNH ẤN TƯỢNG
Ngày 9/6/2009, chuyên trang TuanVietNam.net vừa tròn hai tuổi. TuanVietNam.net xin cảm tạ sự tin cậy, yêu mến, và sự cộng tác nhiệt tâm của các cộng tác viên - những chuyên gia kinh tế, chính trị - xã hội, quốc tế, văn hóa, giáo dục… và bạn đọc xa gần.
BẢN NHẠC HÔM NAY
SÁCH HAY NÊN ĐỌC
Cùng với niềm say mê đặc biệt về hiến pháp của mình, dịch giả đã cung cấp một bức tranh toàn cảnh về sự ra đời của Hiến pháp Mỹ, như một lời lý giải cho rất nhiều người có cùng mối băn khoăn.
Lưu Quang Vũ: "Thơ tôi là mây trắng của đời tôi..."
25/08/2008 11:28 (GMT + 7)
Trong tính cách sáng tạo của con người tài hoa son trẻ Lưu Quang Vũ thì Thơ là hồn cốt thâm hậu nhất, chứ không phải là kịch nghệ, báo chí, văn xuôi hay hội hoạ - những mảnh đất mà chàng đã từng thử nghiệm, gieo trồng và gặt hái.


>> Hai cõi Thơ và một cõi Tình
>> Xuân Quỳnh - giọng thơ tình ám ảnh

Với Lưu Quang Vũ, Thơ là nơi khởi hành cuộc đi tìm lớn nhất, mang sâu sắc nhất ý nghĩa triết học của một người làm thơ - cuộc đi tìm cái tôi thi sĩ qua những nghiệm sinh phải trải trên đường đời thăm thẳm và cũng là nơi hành hương trở về lớn nhất – trở về bản thể thi sĩ của chính mình.

Nhà thơ - nhà viết kịch Lưu Quang Vũ


Thơ cũng chính là nơi ẩn náu cuối chót của chàng thi sĩ buồn này. Thơ - với Lưu Quang Vũ là tất cả sự hàm ơn và trang trải riêng của tâm hồn chàng với đời sống.

Lưu Quang Vũ mang nợ Thơ từ trong huyết thống.

Cha chàng - ông Lưu Quang Thuận sinh chàng cùng lúc với thơ. Chính ông là một tính cách thơ đằm thắm, dạt dào và mặn mòi như biển Đà Nẵng quê ông.

Trong con mắt chàng, người cha luôn luôn là một thi sĩ lãng mạn của những ngày đầu kháng chiến chống Pháp, với “bóng ngựa trắng buổi chiều xưa - bay trên đồi cỏ biếc - một dòng sông nắng chói chảy về xa...”.

Ông đã di truyền cho chàng con mắt thơ xanh biếc để nhìn đời. Năm chàng 17 tuổi, đời như một sân khấu phong kín hương nhuỵ đầy quyến rũ bí ẩn sau cánh màn nhung. Và chàng háo hức đón chờ: “Mười bảy tuổi lòng ai không hồi hộp - Ngồi trong rạp hát đợi màn lên”.

Sân khấu cuộc đời mở ra trước mắt chàng với vườn địa đàng ở ngay trong phố, có một vườn cây mát. Trong triệu người có em của ta. Đó là người con gái chàng yêu đầu đời-một-nhân-vật-trữ-tình EM sẽ có mặt trong suốt đời thơ và đời sống lận đận như một con ong trong đêm sâu của chàng.

Em - vừa có thể là người tình, vừa có thể là nỗi khát khao không đạt đến, sự cứu rỗi linh hồn đau buồn của chàng; em còn mang những tên gọi khác nhau, đầy âu yếm và thương cảm: Người đàn bà không có tên I, II, III, mùa thu, mắt một mí, đoá cúc vàng, con ong xanh có đôi mắt đen, con ong trắng thương nhớ, con ong nâu hạnh phúc, chị Hai, bông hoa huệ trắng xanh...

Ai cũng biết thơ Lưu Quang Vũ buồn, một nỗi buồn thăm thẳm và canh cánh, thấm sâu vào tinh huyết của thơ chàng, nhưng ít ai chịu thông cảm với chàng, đặng tìm một chỗ đứng nào đó để có thể thấy cái riêng của nỗi buồn Lưu Quang Vũ.

Chàng yêu thành thực cuộc đời, thành thực yêu những người đàn bà và cũng buồn thành thực khi họ bỏ chàng đi “như những dòng sông nhỏ” mà lời hẹn thề rót cuộc chỉ là “những cơn mưa” (lời một tình khúc của Trịnh Công Sơn).
 
Mỗi người đàn bà ra đi để lại cho chàng trai trẻ Lưu Quang Vũ một vết thương lòng. May sao, chàng lại chính là một thi sĩ, nên trong thơ chàng, những cuộc tình tuyệt vọng ấy đã ngưng kết thành giọt lệ trong như ngọc - khiến cho thơ tình của Lưu Quang Vũ ngời ngợi sáng - thứ ánh sáng không quá chói chang mà thánh thiện trong lành, chỉ có ở ngọc trai được ngậm bằng những nỗi đau lắng lại tự nhiên sau bao nhiêu con sóng vật vã của biển Đời.

Lưu Quang Vũ

Cũng chính vì thế, từ khởi nguyên cuộc kiếm tìm hạnh phúc - qua bao nếm trải ngọt bùi, đắng cay, lầm lỡ, cả tin... của cho, nhận, được, mất... thì cuối cùng con thuyền thơ của Lưu Quang Vũ đã cập bờ, đạt tới hình ảnh hoàn hảo về nhân-vật-trữ-tình EM trong Thơ:

Dù sao cuộc đời đã dành em lại cho anh - Điều mong ước đầu tiên ở lại sau cùng - Chúng ta đã đi bên nhau trên mặt đất - Dẫu chỉ riêng điều đó là có thật - Đủ cho anh mãi mãi biết ơn Đời.


Và hái lượm được cả trong tay hạnh-phúc-đời-thường - cuộc sống chung với nữ sĩ Xuân Quỳnh như một món quà của Thượng đế tặng cho “người trai phiêu bạt, luôn mắc nợ những chuyến đi, những giấc mơ điên rồ, những ngọn lửa không có thật”... 
 
Chàng đã được tồn tại bởi một người: Khi tàu đông anh lỡ chuyến đi dài - Chỉ một người ở lại với anh thôi - Lúc anh vắng người ấy thường thức đợi - Khi anh khổ chỉ riêng người ấy tới - Anh yên lòng bên lửa ấm yêu thương - Người ấy chỉ vui khi anh hết lo buồn - Anh lạc bước người ấy đưa anh trở lại - Khi có điều giả dối vây quanh - Bàn tay ấy chở che và gìn giữ - Biết ơn em từ miền cát gió - Về với anh bông cúc nhỏ hoa vàng...

Sinh ra, lớn lên và trưởng thành vào những năm giữa thế kỷ, thơ Lưu Quang Vũ không chỉ giới hạn trong những mối tình riêng của đời chàng, mặc dù chỉ với những chùm thơ tình mang rất đậm dấu riêng tình cảm Lưu Quang Vũ - trong các tập Hương cây, Mây trắng của đời tôi và nhất là tập di cảo Bầy ong trong đêm sâu vừa xuất bản năm 1993 - cũng đủ chứng tỏ một thi sĩ tài hoa.

Đi suốt chiều dài một đời thơ của Lưu Quang Vũ, tôi có cảm giác như vào một kho báu. ở những câu thơ ta nhặt vô tình nhất cũng óng ánh một vẻ đẹp riêng, không hiểu sao chỉ có ở thơ Lưu Quang Vũ - một vẻ đẹp trong vắt của tài năng thi ca - không gợn dù chỉ là một chút - sự gia công kỹ thuật. Dù chỉ là câu thơ lẻ loi nhất cũng mang một vẻ đẹp “cứ như không”.

Có một bài thơ cực hay của Lưu Quang Vũ mà tất cả những động từ dùng trong đó đều được chia ở thì quá khứ - dùng để chỉ những gì đã qua và đã từng, mà chàng đã làm xong ở đời:

Nắng đã tắt dần trên lá im - Chiều đã sẫm màu xanh trong mắt tối - Đường đã hết trước biển trời cao vời vợi - Tay đã buông khi vừa dứt cung đàn. Gió đã dừng nơi cuối chót không gian - Mưa đã tạnh ở trong lòng đất thẳm. Người đã sống hết tận cùng năm tháng. Sau vô biên sẽ chỉ có vô biên.

*** 
 
Song, số phận thi sĩ đã không chỉ định Lưu Quang Vũ chỉ làm thơ tình, chỉ yêu những khuôn mặt đầm đìa thương nhớ của những người phụ nữ hiện diện trong cuộc đời thực và đã thành nhân vật trữ tình trong thế giới thi ca của chàng: mẹ, vợ, em gái, bạn gái, người tình…, và nói chung, họ là người thuộc “phe nước mắt” (chữ của thi sĩ Dương Tường, trong bài thơ: “Tôi đứng về phe nước mắt”). 
 
Thơ của chàng còn dâng lên một tình yêu thương đất nước sâu xa, hồn hậu và đằm thắm, mà chàng gọi giản dị đất Việt là Việt Nam, là Người.

Mây trắng của đời tôi

Nhà viết kịch Lưu Quang Vũ và đạo diễn Nguyễn Đình Nghi


Những ngọn lửa vô hình chưa kịp có tên
Dòng nhựa trong cây, mùa xuân trong dòng nhựa
Cơn gió ẩn sau buồm, chân trời sau biển cả
Những nhịp cầu
Nối hạt cát với ngôi sao
Bánh ăn và giấc mộng
Đưa tôi tới những bến bờ chưa tới được
Vượt khỏi mình, tôi nhập với trăm phương.

Nói lời riêng mà thấu triệu tâm hồn
Sau đêm tối, một ban mai mới mẻ
Dẫu ngắn ngủi bừng tia chớp loé
Đủ cho anh nhìn thấy mặt em rồi.

Trên mái nhà, cao vút rừng cây
Trên rừng cây, những đám mây xô giạt
Trên ngày tháng, trên cả niềm cay đắng
Thơ tôi là mây trắng của đời tôi.

Những dòng thơ thao thức khôn nguôi
Những dòng thơ người viết cho người
Trên bãi bể thời gian, tôi viết tiếp
Những dòng thơ như móng tay day dứt
Trên vỏ dưa xanh thắm của mùa hè
Cho kẻ xa nhà mái lá chở che
Cho ngưng lại nhịp đồng hồ quên lãng
Sợi dây mỏng nối liền ta với bạn
Và ban mai trong mắt những con gà...

(Nguồn: Lưu Quang Vũ, Thơ tình, NXB Văn học, 2002)

Chàng yêu Việt Nam, Tổ quốc mình như yêu một người cha đặc biệt, đầy sùng kính, thiết tha và cũng không hiếm khi vật vã đau đớn, khắc khoải suy tư…

Và bên trên những đớn đau, dằn vặt riêng tư ấy, tình yêu lớn với Việt Nam, được hóa giải trong tình yêu thi ca, đã khiến tâm hồn thi sĩ của Lưu Quang Vũ chắp cánh.

Và thi sĩ mặt buồn này đã có một cử chỉ mỹ học thi ca thật rạng rỡ: nhấc được cái tôi thi sĩ của mình lên khỏi mặt đất, ngẩng mặt ngước lên trời cao xanh, trong cảm giác lãng mạn vô bờ: Trên mái nhà cao vút rừng cây/ Trên rừng cây những đám mây xô dạt/ Trên ngày tháng trên cả niềm cay đắng/ Thơ tôi là mây trắng của đời tôi.
 
Không có cử chỉ bay bổng đầy cứu rỗi này, không có sự hóa thân của Vũ vào gió và tình yêu thổi trên đất nước(…), ngọn gió luôn luôn ra đi, luôn luôn mới đến, ngọn gió mà Vũ ước chi được hóa thành (..) để được ôm trọn vẹn nước non này/ Để thổi ấm những đỉnh đèo buốt giá/ Để mát rượi những mái nhà nắng lửa/Để luôn luôn được trở lại với đời…thì có thể, thế giới thơ của Vũ chỉ thuần túy ảo ảnh yêu đương, với thơ tình vừa ngọt ngào vừa cay đắng, thấm đượm hơi hướng tục lụy trần gian.
 
Ta không quên rằng, chàng được sinh ra từ huyết thống lãng mạn cách mạng của người cha thi sĩ - nghệ sĩ Lưu Quang Thuận, ở một địa danh cụ thể của chiến khu Việt Bắc:

Thôn Chu Hưng trăng sao rơi đầy giếng/ Nằm giữa bốn bề rừng rậm nứa lao xao/ Đường ven suối quả vả vàng chín rụng/ Cọ xanh rờn lấp lánh nước sông Thao… Nhà chon von khuất sau vườn ngô sắn/ Thôn nhỏ nặng tình kháng chiến mười năm
.

Ở chính cái thôn nhỏ xinh vùng núi đồi, “ấm những ngày gian khổ khó quên nhau” ấy, Lưu Quang Vũ ra đời: “Mẹ sinh con vào cuối mùa hoa gạo/ Loa chuyển rừng tin thắng trận sông Lô/ Bố gửi con mảnh vải dù may áo/ Súng nổ dồn đuổi giặc suốt mùa mưa.
 
Kháng chiến chống Pháp thắng lợi, mùa thu hòa bình rời xa Việt Bắc/ bè về xuôi gió thổi nước sông reo…Xa Chu Hưng đã chín mùa cá lũ, hồn thơ Lưu Quang Vũ vẫn quay về Chu Hưng, hoài nhớ li ti, từng vạt sắn xanh tươi bên đồi, mái nhà cũ đêm đêm ai nhóm lửa, máng tre còn hứng nước mưa rơi, và hồn thơ ấy rưng rưng biết ơn thôn Chu Hưng, nơi ngọn nguồn sáng tạo của thi ca Lưu Quang Vũ:

Con suối nhỏ xuyên rừng nơi ấy/ Là ngọn nguồn sông biển yêu thương/ Ra biển ra sông còn nhớ mãi/ Trắng hoa rừng… Ơi Chu Hưng, Chu Hưng!
 
Yêu Chu Hưng nơi sinh, Lưu Quang Vũ bắt đầu tình yêu Hà Nội, với cái tình của thi nhân, của người trai trưởng thành, cùng với rất nhiều trải nghiệm và vỡ lẽ, về tình yêu riêng tư, về tình yêu đất nước, về tình yêu tiếng Việt.

“Nghe bà hát những lời da diết/ Cháu nghe mãi vẫn lạ lùng tiếng Việt/ Chữ “thương” liền với chữ “yêu”/ Chữ “thương” đi cũng chữ “nhớ/ Dân tộc trải xót xa nhiều đau khổ/ Phải thương nhau mới sống được ở trên đời”.
 
Trong thế giới thơ Vũ, ngoài những bài thơ tình yêu, những tình tự công dân đã lộ diện trong ánh sáng nhận thức của tình cảm lớn với thời đại, và cuộc đi tìm cách thức diễn đạt bằng một thứ tiếng Việt độc đáo, mang đặc thù Lưu Quang Vũ, cũng đã được bắt đầu.
 
Ai đó nói, tình yêu đất nước của thi sĩ bao giờ cũng xanh li ti trong những biểu hiện hằng thường của đời sống.

Vợ chồng Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh


Vũ yêu đất nước Việt như thể yêu Cha, yêu Mẹ của mình, một tình yêu vô cùng, có khi là vô vọng, đầy sám hối. Vũ không ngăn nổi tiếng khẩn thiết từ trái tim, trong bài thơ mang tên: “Việt Nam ơi”, Vũ gọi thân mến với vô chừng thương cảm Việt Nam của Vũ và của ta nữa, Việt Nam, là:
 
Những người đi chưa về/Những quả bom những hầm hào sụt lở/Những tên cướp những lời hăm dọa/Người ta định làm gì Người nữa/ Việt Nam ơi? Mấy mươi năm đã mấy lớp người/ Chia lìa gục ngã/ Đã tận cùng nỗi khổ/ Người ta còn muốn gì người nữa/ Việt Nam ơi?

Người đau thương, tôi gắng gượng mỉm cười/ Gắng tin tưởng nhưng lòng tôi có hạn/ Chiều nay lạnh, tôi nghẹn ngào muốn khóc/ Xin người tha thứ, Việt Nam ơi/ Tổ quốc là nơi tỏa bóng yên vui/ Nơi nghĩ đến lòng ta yên tĩnh nhất/Nhưng nghĩ đến người lòng tôi rách nát/ Xin người đừng trách giận Việt Nam ơi/

Tôi là sao sống được xa Người/ Như giọt nước đậu vào bụi cỏ/ Như châu chấu ôm ghì bông lúa/ Người đẩy ra tôi lại bám lấy Người/ Không vì thế mà Người khinh tôi chứ/ Việt Nam ơi/ Không vì tôi đau khổ rã rời/ Mà Người ghét bỏ?Xin Người đừng nhìn tôi như kẻ lạ/ Xin Người đừng ghẻ lạnh, Việt Nam ơi/

Người có triệu chúng tôi, tôi chỉ có một người (…)Đến bao giờ Người mới được nghỉ ngơi/ Trong nắng ấm và tiếng cười trẻ nhỏ? Đến bao giờ đến bao giờ nữa/ Việt Nam ơi?
 
Đọc những câu thơ da diết này, bỗng nhớ một cách thơ khác của Chế Lan Viên, hào sảng, chang chói, nhưng cùng đong đầy một tình cảm lớn: Ôi Tổ quốc ta yêu như máu thịt/Như mẹ cha ta như vợ như chồng/Ôi Tổ Quốc nếu cần ta chết/ Cho mỗi ngôi nhà ngọn núi con sông.
 
Tôi yêu cách yêu thầm lặng, ruột thịt, nhói lòng của Lưu Quang Vũ, yêu cả cách yêu hào hùng, chói lọi của Chế Lan Viên, với Việt Nam của tôi và của chúng ta.

Tôi nghĩ, những vần thơ yêu nước, yêu đời, yêu người yêu của Vũ đã như bánh mì và hoa hồng, trước hết cho bản thân thi sĩ, đong đầy ấm nóng tin yêu, mới có sức mạnh đủ lan tỏa cho người yêu thơ, và trở thành những câu thơ nằm lòng của nhiều thế hệ độc giả, dù hôm nay đã đầu thế kỷ 21, các cuộc chiến tranh đã qua đi vài ba thập kỉ ở Việt Nam.

Nhưng nỗi buồn chiến tranh (tên tiểu thuyết duy nhất của Bảo Ninh, đang được người Mỹ dựng thành phim và là tiểu thuyết Việt được dịch nhiều nhất) vẫn còn đó, đâu dễ nguôi ngoai!...
 
Như gió và tình yêu thổi mãi trên đất nước, những tác phẩm thơ của Lưu Quang Vũ vừa có thể làm lòng người náo động không nguôi, vừa có thể làm an ninh tâm hồn người yêu thơ. Đối với Lưu Quang Vũ thi sĩ, đó là hạnh phúc lớn nhất của sáng tạo.

Và người trai phiêu bạt này, người trai vẫn biết mình luôn mắc nợ những chuyến đi, những giấc mơ điên rồ, những ngọn lửa không có thật này đã biết ơn cuộc tình với nữ sĩ Xuân Quỳnh như biết ơn “ mùa gió mới” trong thơ, nhờ em tôi có lại…, Tôi thở trong sức gió muôn người.
 
 Hai cõi thơ, từ đổ vỡ, dang dở, đâu đớn riêng tây, đến đây, đã hòa nhập trong một cõi tình màu hoàng hoa…

  • Nguyễn Thị Minh Thái

(Ảnh trong bài do PGS. TS Lưu Khánh Thơ, em gái nhà thơ Lưu Quang Vũ cung cấp)

 >> Bài tiếp theo: Xuân Quỳnh - Lưu Quang Vũ: Cõi tình màu hoàng hoa

ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC
(Hãy gửi cho chúng tôi bản đánh máy có dấu để bài viết của bạn sớm được đăng!)
 
Họ và tên: Đỗ Trọng Dip
Địa chỉ: Công ty CP 26
Email: dotrongdip@yahoo.com

Tôi không biết nhiều về Thơ của Lưu Quang Vũ, những vở kịch của Anh đã gây ấn tượng mạnh đối với tôi suốt 20 năm qua cũng như hôm nay, những câu chuyện của Anh vẫn mang hơi thở của cuộc sống hôm nay.

Có một bài mà tôi rất thích (nhưng không nhớ hết), đó là bài "Nhà chật" ở đó sự khó khăn của các cặp vợ chồng một thời (và bây giờ nữa) và cách ứng xử tinh tế của Tác giả làm tôi rất thích.

Bạn nào có thể cho tôi đầy đủ bài thơ này không?

Xin thắp một nén nhang tưởng nhớ tới Anh Chị!

Họ và tên: trần huy ánh
Địa chỉ: hà nội
Email: tranhuyanh59@gmail.com

Anh Vũ vốn ở gần nhà tôi, tôi đã thấy anh ngồi buồn trước cửa/
Vậy mà chưa bao giờ tôi gặp để chào hỏi nhau ... /

Nhưng những gì anh để lại là Hà Nội, thương nhớ cũng giống nhau/
Là mảnh đất con ngưòi - ta từng nặng lòng yêu quý?

Quê hương ơi, còn nhiều gian khó - Nơi anh từng chia sẻ qua những vần thơ/
Đọc hay viết về anh, những tấm lòng một thủa: Người với người mãi sống để yêu nhau ...

Họ và tên: Hữu Kỷ
Địa chỉ: Bình Phước
Email: huukybp@gmail.com

Tôi nhớ như in vụ tai nạn xảy ra trên QL5. Vậy mà cách đây đã 20 năm rồi, ngày đó tôi còn nhỏ, nhưng qua báo chí tôi đã thấy vụ tai nạn thảm khốc như thế nào. Vụ tai nạn như thể được sắp đặt, có người còn nghi ngờ rằng Lưu Quang Vũ, Xuân Quỳnh và bé Quỳnh Thơ bị ám sát!

Họ "đồn" lên vậy bởi vì ngày đó Lưu Quang Vũ có hàng lọat kịch bản hay dám nói lên sự thật và đi vào lòng người. Thật tiếc cho những tài năng nhưng đỏan mệnh. Một kịch bản của đời người còn dang dở...

Họ và tên: B Đ Quảng
Địa chỉ: Long Biên - Hà Nội
Email: bdquangvnaus@yahoo.com

Những năm 80 của thế kỷ trước, khi nền kinh tế đất nước còn khó khắn; đây đó có những tác phẩm văn học nghệ thuật viết về đổi mới tư duy trong công cuộc xây dựng đất nước, Lưu Quang Vũ đã là một ngọn cờ đầu trong công cuộc ấy.

Nói đến Nhà viết kịch Lưu Quang Vũ tôi lại nhớ đến tác phẩm "Tôi và chúng ta" mà ngày đó chúng tôi mới chỉ được xem qua băng video, chưa 01 lần gặp ông nhưng tôi cảm nhận đây là con người đầy tài năng và có tâm với đất nước.

Ông cũng có thể coi là một tấm gương sáng cho lớp các nhà làm nghệ thuật trẻ sau này. Dám nói thẳng, nói thật, nói đúng cái chưa tốt, cái chưa hoàn thiện của xã hôị để góp phần xây dựng đất nước ta ngày càng tươi đẹp!

Họ và tên: Nguyễn Minh
Địa chỉ: Sai Gon
Email: minhha27@yahoo.com

Tôi là một thuyền trưởng tàu viễn dương , đối với chúng tôi những dòng thơ " Thuyền và biển của nữ sỹ Xuân quỳnh" được phổ nhạc của nhạc sỹ tài hoa Phan Huỳnh Điểu luôn được mang theo trong những chuyến xa nhà .

Lời thơ luôn thể hiện khát vọng của tình yêu con người , yêu quê hương đât nước ... và hơn cả nó thể hiện tình yêu một cách bình dị , và rất đời , như cuộc đời vốn dĩ như thế . Xin thắp một nén hương tưởng nhớ tới vợ chồng nhà thơ và lời cảm ơn vì những di sản văn hoá họ đã để lại cho đời .

Họ và tên: Phạm Lâm
Địa chỉ:
Email: phamlam0803@yahoo.com

Tôi là người yêu thơ Lưu Quang Vũ, Tôi yêu những câu thơ giàu cảm xúc, những câu thơ buồn, cái buồn da diết trong thơ Anh. Nhưng, vì không phải dân văn chương cho nên cũng không lý giải nổi sao mình lại yêu thơ Anh đến thế.

Chỉ biết rằng, mỗi khi đọc thơ Anh tôi lại thấy mình phải yêu thương mọi người hơn, làm việc tốt hơn.

Hôm nay bài viết của chị Thái đã lý giải giúp tôi điều ấy. Một lần nữa lại phải cảm ơn chị Nguyễn Thị Minh Thái, cảm ơn TuanVietnam.net.

Mong chị Thái luôn khỏe để tiếp tục có những bài viết sâu sắc và cảm xúc như vậy.

(Chị Thái còn nhớ hôm gặp chị ở siêu thị tại thành phố Paris, chị đã khuyên em nên mua 1 con dao dip du lịch và em đã mua?).

Họ và tên: Phạm Cường
Địa chỉ: CHLB Đức
Email: vanph_vanpham@yahoo.de

Tôi không còn cư trú tại Việt Nam nữa. Nhưng quê hương vẫn luôn canh cánh bên lòng. Không bao giờ nguôi ngoai. Thời còn ở trong nước, tôi cũng có một kỷ niệm nho nhỏ với gia đình nhà thơ Lưu Quang Vũ.
 
Đó là vào mùa hè năm 1983, tôi theo chân hoạ sỹ Thẩm Đức Tụ - Cung Thiếu Nhi Hà Nôi tới 98 Phố Huế Hà Nội quay bộ phim “trẻ em vẽ" (Phim Tài Liệu, nhựa, 35mm). Hôm đó chỉ có chị Xuân Quỳnh và cháu Bờm (Quỳnh Thơ) ở nhà tiếp đón và giúp chúng tôi thực hiện công việc.

Trong căn gác nhỏ đơn sơ ấy chính là nơi đã ấp ủ và hun đúc cho những tài năng lớn làm khán giả, độc giả cả nước biết tới, khâm phục và ngưỡng mộ.

Bờm (Quỳnh Thơ) mà còn sống thì cũng đã chừng trên dưới 30 tuổi rồi. Lúc cháu mất cùng bố và mẹ, cháu mới chừng 10 tuổi. Thật chả làm nên tội lỗi gì. Mà chỉ mới hé mở một tài năng hội hoạ với rất nhiều triển vọng.

Cháu chưa bao giờ gây ra một thù hận nào với bất cứ ai. Thế mà cháu đã không còn được nhìn thấy ánh sáng mặt trời … thật oan nghiệt.

Cái chi tiết có một ông già (nghe đâu là bố của người lái chiếc xe tải chở than gây ra tai nạn) đã rất đau khổ và thường tới thắp nhang ở ba ngôi mộ của gia đình nhà thơ ở Văn Điển một mình… có lẽ cũng nói lên được nhiều điều…

Như một nén tâm nhang, tôi và gia đình sống ở xa tổ quốc xin cầu mong cho linh hồn của gia đình nhà thơ được siêu thoát. Cầu mong cho đất nước sớm được viên thành như ước vọng lúc sinh thời của nhà thơ. Phạm Cường.

Họ và tên: Hòang Gia
Địa chỉ: thủ đức - tp. hcm
Email: hoanggia709@yahoo.com

... "Phút đưa nhau Ta chỉ nắm tay mình Lời chưa nói thì bàn tay đã nói. Mình đi rồi, hơi ấm còn đọng lại, còn bồi hồi trong những ngón tay ta.." Chia tay - ánh mắt, nụ cười vẫn thường thấy. Anh cảm nhận chia tay trong hơi ấm bàn tay...thật tuyệt .
 
Và ai đã từng run lên trong hơi ấm bàn tay càng thấm thía hơn sự cảm nhận li ti cua anh. Sự cảm nhận đời thường và tinh anh biết mấy ! .... " Em trở về đúng nghĩa trái tim em là máu thịt đời thường ai chẳng có Vẫn ngừng đập khi cuộc đời không còn nữa Nhưng vẫn yêu anh cả khi chết đi rồi".

Xin trân trọng trái tim Xuân Qùynh - làm lung lay những tình yêu hời hợt! Vâng. yêu như thế mới goi là tình yêu, mới đáng yêu chi ạ ! ....

Họ và tên: Thái Quốc Khánh
Địa chỉ: Trường THPT Lê Thế Hiếu, Quảng trị
Email: tqkhanh3961@yahoo.com.vn

Cách đây gần 20 năm, tại mảnh đất cuối trời Minh Hải, nay là tỉnh Cà Mau, tôi đã viết bài thơ này khi được tin gia đình nghệ sĩ Lưu Quang Vũ mất trong một tai nạn thảm khốc. Một lần nữa xin được thắp nén hương thơ để tưởng nhớ đến người...

Vũ - Quỳnh - Thơ! Vũ - Quỳnh - Thơ. Nghe đài, xem báo còn ngờ chiêm bao... Có lẽ nào ? Chẳng thể nào NGƯỜI TRONG CÕI NHỚ lại vào cõi mơ... Vũ Quỳnh Thơ! Vũ Quỳnh Thơ! Cuối trời , Cái Nước, cũng mờ mưa giăng THỜI GIAN TRẮNG một màu tang Biển mênh mang, sóng lang thang nhớ bờ... Vũ Quỳnh Thơ! Vũ Quỳnh Thơ! BÁT CƠM ĂM ẮP bây giờ cho ai? Chữ tài liền với chữ tai? Nơi cuối đất thắp một vài nén hương.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: atrilvn@yahoo.co.uk

Tôi là một thanh niên sinh ra khi Lưu Quang Vũ đã ra đời. Là người không may mắn xem được nhiều vở kịch của ông (Nếu có, chắc chỉ có Hồn Trương Ba, Da Hàng Thịt vốn được dựng lại rất nhiều). Nhưng tôi yêu những vần thơ của Lưu QUang Vũ.

Có lẽ vì Lưu Quang Vũ quá nổi tiếng trong lịch vực sân khấu nên chúng ta nhiều khi quen ông là một thi sĩ tài hoa. Thơ của ông có những bài thơ tình, tươi mới, trẻ trung, trong veo và đằm thắm. Đó là Em, Anh Chỉ Sợ rồi trời sẽ mưa, Mắt của trời xanh...

Nhưng cũng có những bài thơ đầy vẻ suy tư như Quán Cà Phê Ngoại Ô, Lá Thu, Mấy đoạn thơ về lửa.. (Và tôi không sao quên được câu thơ "Hạt mưa đen rơi trên ô kính vỡ" trong bài Lá Thu).
 
Ngoài ra đó còn là tình yêu đất nước như Đất Nước đàn bầu (Và rất rất nhiều bài thơ hay khác nữa).

Với tôi, cùng với kịch, thơ của Lưu Quang Vũ luôn tươi mới, dù bao nhiêu tháng năm nữa.

Họ và tên: Oxy Oxy
Địa chỉ:
Email: oxy_102@yahoo.com.vn

Tôi là độc giả của VIETNAMWEEK - tôi xin gửi bạn bài thơ mà bạn đang cần đây - tôi không mê thơ LQV - tôi chỉ thích xem kịch của ông thôi: "Tôi và chúng ta" ý! Chúc bạn vui!

Nhà Chật
- Lưu Quang Vũ

Nhà chỉ mấy thước vuông, sách vở xếp cạnh nồi
Nếu nằm mơ, em quờ tay là chạm vào thùng gạo
Ô tường nhỏ treo tranh và phơi áo
Ta chỉ có mấy thước vuông cho hạnh phúc của mình.

Nhà chật như khoang thuyền hẹp nhỏ giữa sông
Vừa căng buồm để đi, vừa nấu cơm để sống
Phải bỏ hết những gì không cần thiết
Ta chỉ có mấy thước vuông cho hành lý của mình.

Khoảng không gian của anh và em
Khi buồn bã em không thể quay mặt đi nơi khác
Anh không giấu em một nghĩ lo nào được
Ta chỉ có mấy thước vuông để cùng khổ cùng vui.
Anh ngẩng lên là ở cạnh em rồi

Bạn thuyền ơi, ngoài kia chiều lộng gió
Bên cửa sổ của gian phòng nhỏ
Mắt em xanh thăm thẳm những chân trời.

Họ và tên: Phạm Công Dân
Địa chỉ: Hà nội
Email: danpc@plc.com.vn

Thật sự ai cũng cảm thấy vô cùng thương xót cho những tài năng đã ra đi quá sớm. Những tác phẩm của đôi vợ chồng nghệ sĩ tài hoa Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ muôn đời vẫn lay động trong sâu thẳm tâm hồn người đọc.

Cuộc đời họ thật ngắn ngủi nhưng họ đã sống thật xứng đáng, như câu thơ của Nguyễn công Trứ: Đã mang tiếng ở trong trời đất Phải có danh gì với núi sông.

Họ và tên: Hoàng Thiên Sang
Địa chỉ: Nghệ An
Email: nhucanhchimtroi_96@yahoo.com

Vô tình một ngày tôi đọc được bài thơ của Lưu Quang Vũ trên một tờ báo, hình như là đã lâu lắm rồi. Ngày nhà thơ mới mất , bài thơ này mới tìm được trong nhật ký riêng mà nhà thơ Lưu Quang Vũ không gửi đăng .

Tôi đọc bài thơ đó cho đến thuộc và cũng từ đó tôi rất thích thơ của Lưu quang Vũ .Nhưng đến tận bây giờ bài thơ vẫn không thấy xuất hiện nên xin trích một đoạn trong bài thơ ''TỪ BIỆT '' để tưởng nhớ đến nhà thơ tài hoa này .

'' Thôi nhé ! Em đi như một cánh chim bay mất phòng anh chẳng có gì ăn được chim bay về những mái nhà vui .
Nghĩa gì đâu ? Những tháng năm dài lời thương mết nay trở thành chua chát nghĩ cho cùng nào dám trách chi em .
Tháng ngày qua không thể dễ nguôi quên em lạc đến đời anh tia nắng dọi em thủa ấy lòng thơm trang giấy mới mối tình đầu tóc dại tuổi mười lăm..."


Bài thơ dài nhưng tôi chỉ trích một đoạn để tỏ lòng tiếc thương và yêu mến của mình .

Xin thắp một nén nhang tới gia đình nhà thơ Lưu Quang Vũ .

Họ và tên: Tran Tuan Dac
Địa chỉ:
Email: trantuandac@yahoo.com

Các bài viết của Nguyễn Thị Minh Thái về nhà thơ Lưu Quang Vũ... hay nhất và tôi thích nhất so với các bài khác trong hơn 20 năm qua, vì sự đánh giá chính xác, phát hiện đúng đắn và đầy đủ về nhà thơ, tôi cũng chẳng nói lại.

Là bạn đọc, tôi thấy ông là một tài thơ, thơ ông thuộc loại gối đầu giường, trong tủ thơ của tôi ông là tôi quan tâm số 1 cùng với một số nhà thơ khác. Tôi thuộc thơ ông nhiều nhất. Thơ ông không chỉ để đọc mà để sống cùng. Xin cám ơn VietnamNet.

Địa chỉ email gửi : tuanvietnam@vietnamnet.vn
Bạn có ý kiến gì về bài báo này?
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   *
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   *
   

 
CÁC TIN KHÁC
Xuân Quỳnh - giọng thơ tình ám ảnh (21/08/2008)
Hai cõi Thơ và một cõi Tình (20/08/2008)
TƯ LIỆU & SUY NGẪM
Kinh tế Việt Nam và chặng đường dài phía trước
Ngăn chặn tham nhũng bằng luật ngân sách
Nước Mỹ với thứ vũ khí hơn 200 năm
THÔNG TIN ĐA CHIỀU
Tại sao văn hóa "suy dinh dưỡng"?
Có nên để Hồ Tây cho người nước ngoài ở và buôn bán?
Đổi mới cơ chế dùng người để dẹp lạm phát chức danh
THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG
Gần 300 nữ phóng viên Mỹ từng có mặt ở Việt Nam
Góc nhìn về chiến tranh VN của các nữ phóng viên Mỹ
Những bức ảnh khiến Obama phải giấu
HARVARD'S
Học hỏi từ mọi người
Xây dựng liên minh và đối tác hiệu quả
Marketing và những cuộc cách mạng dữ liệu xã hội
TRỰC TUYẾN CÙNG TOP
Tuyên chiến với cuộc tấn công của hàng ngoại chất lượng thấp
Doanh nghiệp thua đau bởi hàng Trung Quốc giá rẻ
Những sai lầm chiến lược
  Địa chỉ truy cập: www.tuanvietnam.net hoặc www.vietnamweek.net. Tổng Biên Tập: Nguyễn Anh Tuấn
Toà nhà VietNamNet - 141 Bà Triệu, Hai Bà Trưng, Hà Nội - Điện thoại: 04 37722729, Fax: (04)37722734, Email: tuanvietnam@vietnamnet.vn