Cựu chủ tịch FED của Mỹ Alan Greenspan đã nói ông "bị sốc vì mất niềm tin". Niềm tin ấy là gì? Câu trả lời có trong cuốn hồi ký Kỷ nguyên hỗn loạn của ông.
Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế?
11/11/2008 07:53 (GMT + 7)
Em đang nghe Ngọc Anh hát Mùa thu giấu em của Phú Quang. Em đang nghe từng đợt sóng lòng của mình ngả nghiêng trong gió. Thế mà đã có những lúc, tưởng đã bình yên, tưởng đã bình yên...
Ca khúc: MÙA THU GIẤU EM
Sáng tác: Phú Quang Thể hiện: Ngọc Anh *****
Lâu lắm rồi em mới nghe tim mình đập thật khẽ cho những điều dịu dàng của nắng, của gió lúc cuối thu chuyển đầu đông. Lâu lắm rồi khi nghe lại những giai điệu trữ tình ấy, lòng em chợt bồi hồi, xao xuyến khi nhận ra rằng mùa thu này em yêu anh, yêu anh nhiều đến thế, nhớ anh, nhớ anh nhiều đến thế.
Như ngày chim ngói bay rợp trời tháng Tư... Như ngày đầu tiên ta cất tiếng nói yêu thương...
"Dương cầm lạnh"(1) của Phú không còn hoang trên phím đàn nữa nhé vì "phía cuối con đường anh kịp nhận ra em", ta đã kịp nhận ra nhau trong quãng đường đời thật dài còn lại...
Viên xúc xắc mùa thu không còn lăn lóc nữa, đã nằm ngoan trong túi cỏ của mùa. "Ta đã yêu nhau trong mùa gió" (2) rải nắng tinh khôi. Ta đã yêu nhau như thế, như thế - nơi cuối con đường của mùa thu đổ lá vàng bay.
Với Mùa thu giấu em, Ngọc Anh - "người đàn bà giấu lửa" lại trữ tình hơn bao giờ hết Nguồn: netmode.com.vn
Em đang nghe Ngọc Anh hát Mùa thu giấu em của Phú Quang. Em đang nghe từng đợt sóng lòng của mình ngả nghiêng trong gió. Thế mà đã có những lúc, tưởng đã bình yên, tưởng đã bình yên...
Có người bảo rằng Ngọc Anh hát như người đàn bà nồng nàn, đắm say, phảng phất chút gì đó hoang dã, liêu trai. Lại có người nói giọng Ngọc Anh khàn, gằn và hát hơi dữ dằn. Nhưng với Mùa thu giấu em cô trữ tình hơn bao giờ hết.
"Người đàn bà giấu lửa" ấy đã hát bằng tất cả con tim xốn xang, bỏng cháy và đam mê của mình đến khàn cả giọng, không chỉ riêng ca khúc này mà hầu hết các tình khúc của Phú Quang.
Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế Phía cuối con đường anh kịp nhận ra em
Sao anh không nhận ra em sớm hơn. Khi chiếc lá trên cành còn xanh, những ngả đường mùa mưa chưa giăng mắc, hoa sữa chưa men nồng từng góc phố thân quen. Sao anh không nhận ra em sớm hơn khi anh 20 - tim còn tràn bão nổi?
Có phải mùa thu giấu em lâu quá nên anh chẳng thể nào nhận ra em giữa khuôn mặt bề bộn của phố? Có phải vì thế không?
Mùa thu giấu em nơi tiếng hát mơ màng của mùa, trong mùi thơm của cỏ. Mùa thu giấu em nơi cồn cào hơi thở của gió, trong từng phiến lá xanh trên cành biếc. Có lẽ vì thế mà tay anh đã chẳng thể nào tìm thấy tay em?
Mùa thu sang lâu rồi, anh đã nhận ra em? Nguồn: deviantart.com
Để rồi ngày tháng qua đi, những ngả đường đưa nhau về hun hút. Một giây phút nào đó, ta chợt giật mình nhận ra chiếc lá đã ngả màu vàng úa, gió không còn khẽ khàng trong câu hát và mùa thu đang tàn tạ nơi mắt phố viễn du. Và mùa đông đang đến bên ta, thật gần ...
Nhưng may thay, anh đã kịp nhận ra em giữa tơi bời lá rụng. Anh đã đưa em ra khỏi khúc giao mùa của lá, đặt em dịu dàng bên cạnh yên khúc của mùa sang. Và đặt em bên anh thật khẽ, nhẹ nhàng như mùa hoa giấy bay bay ...
Lòng em như một bản nhạc mới viết, sinh ra chỉ để hát cho một người, riêng một người mà thôi. Bản nhạc ấy, em dành tất cả cho anh...
Khi anh nhận ra em, em đã ào tới như lá đổ xào xạc khắp lối, xoá đi nỗi cô đơn lạnh giá bên thềm rêu ẩm mốc của bao mùa mưa để lại.
Em ào tới chợt xôn xao lá đổ Xoá nỗi cô đơn lạnh giá bên thềm
Thềm nhà không còn thủ thỉ một mình quạnh hiu cùng cánh cửa nâu cũ trong mùa đông lạnh lẽo lê thê. Thềm nhà đang khoác áo nắng ngồi đếm rong chơi lọt thỏm qua từng kẽ tay ngoan. Con tim rộn ràng trong tình yêu chờ đợi. Em cũng chẳng còn cô đơn một mình trên lối vắng. Lá ùa về, lá viết khúc tình ca...
Nắng gió ùa về, hát khúc tình ca, khi chúng mình đã tìm thấy nhau Nguồn: pbase.com
Rồi phía sau khung cửa nhỏ ấy, em sẽ hát tiếp cho anh bài ca ấy, bài ca của mùa chim ngói kéo nhau về xây tổ, bài ca về tình yêu, hạnh phúc ngọt lành...
Rồi tình yêu lại rưng rưng bên khung cửa nhỏ Và con đường lại xào xạc gió heo may
Ta đã tìm về bên nhau trong mùa gió tháng Mười Một se se. Gió rộn ràng xào xạo những nẻo đường thân quen. Gió nói với anh, với em rằng : mình đã yêu nhau, yêu nhau...
Anh êm đềm bên em khe khẽ. Em dịu dàng như thoáng mây trôi bên anh thật nhẹ. Vòm trời phiêu lãng thắp màu hồng ước vọng. Mình với tay lên chạm vào những khát khao của những năm tháng nào đó chưa tròn. Tình yêu "rưng rưng" nơi mắt em, mắt anh.
Em hôn anh đắm say như gió Và ngã vào anh dịu dàng như mùa thu
Gió hát dọc triền sông mơ màu vàng hoa mướp. Gió rong ruổi trên con đường răng rắc lá sấu vàng rụng để mơ về những ngày gió xanh. Gió với tay lên bầu trời để chạm vào nắng thật ngọt. Và em đã hôn anh đắm say như nụ cười của gió, ánh mắt của gió và trái tim của gió. Em đã hôn anh đắm say, đắm say như thế...
Và ta đã ngã vào nhau dịu dàng như mùa thu. Mùa thu nhè nhẹ như bước chân của mùa, của gió cài tóc hoa. Em đã ngã vào anh như một điểm tựa vững chắc giữa mùa thu tàn tạ và mùa đông lành lạnh đang gõ cửa trong khúc giao mùa xênh xang. Em đã ngã vào nửa cuộc đời còn lại như bến đỗ của đời em.
Mùa thu không còn giấu em nữa nên nắm tay em rồi thì đừng bao giờ buông ra nhé. Đông lạnh lắm, xanh xao những con đường gió buốt. Hãy luôn bên em để khi mùa thu giấu anh đi rồi, em vẫn nhận ra anh đang dang tay đón chờ em phía cuối con đường này.
Còn lúc này, khi thu đang xào xạc xác lá, đông ngấp nghé ngoài hiên nhà, anh giấu em ở đâu nơi sâu thẳm cuộc đời anh?
Bài viết lãng mạn quá, dịu dàng, dịu dàng. Và thật nhẹ mùa thu đi qua, trong những buổi chiều nắng vàng ngọt, những hàng cây xúng xính váy vàng bông bênh, nắng và gió dắt tay nhau hát mãi bài ca tình yêu.
Họ và tên:
Linh
Địa chỉ: Email:
the_old_time86@yahoo.com
Tôi có cảm giác tác giả bài viết này đang viết về câu chuyện của chính mình nên ngôn từ mới giàu xúc cảm như thế. Tôi bắt gặp một mùa thu dịu dàng và tràn đầy yêu thương trong ca khúc này. "Em" và "Anh" đã tìm thấy nhau vào cuối mùa thu vàng lá. Còn gì hạnh phúc hơn điều ấy nữa không? Cảm ơn bạn nhé DN.
Họ và tên:
Thành
Địa chỉ: Email:
only_lovebt1984@yahoo.com
Một ngày cuối thu, ngồi trong phòng và nghe giai điệu trữ tình của bài hát để nhận ra ằng : mình đã kịp nhận ra nhau phía cuối con đường này, em ạ ! Em đã ngả vào anh, dịu dàng, dịu dàng như mùa thu. Sắp sang đông rồi, hãy để ngọn lửa của yêu thương sưởi ấm tâm hồn mình, em nhé ! Khi nghe và đọc những dòng cảm nhận về bài hát này, anh chợt thấy rất nhớ em. Tình khúc của Phú Quang thật lạ, làm con tim chúng ta xao xuyến và bồi hồi ...
Họ và tên:
Hoàng Xuân Nguyên
Địa chỉ: Email:
nguyenrock@yahoo.com
Bài hát gợi lại trong tôi nỗi nhớ về điều gì đó hình như đã xa lắm rồi. Khi chúng tôi mới yêu nhau, cô ấy đã tặng tôi 1 đĩa nhạc của PQ, trong đó có ca khúc này . Tôi vốn là dân nghiền Rock nhưng khi nghe ca khúc này, tôi thấy rất thích. Bây giờ chúng tôi không còn yêu nhau nữa nhưng kỉ niệm những ngày tháng đó vẫn in hằn trong tôi. Ngày đó yêu nhau hồn nhiên, chân thật, không toan tính như bây giờ. Ngày đó yêu nhau và chỉ biết yêu nhau ...
Họ và tên: Địa chỉ: Email:
lannguyen54@gmail.com
Cảm ơn bạn vì bài viết. Tôi thấy như đang tìm thấy mình trong ấy. Nhưng có một điều là chúng tôi kịp nhận ra nhau nhưng không thể đến với nhau vì còn bao nhiêu ràng buộc. Chúng tôi đứng ở 2 nơi rất xa nhau để hoài niệm về nhau và cầu mong cho nhau hạnh phúc và làm tròn bổn phận. Chúng tôi cảm nhận hạnh phúc của tình yêu này trong tim, mãi mãi như thế.
Lần nào nghe bài hát này tôi cũng cảm thấy tình yêu của chúng tôi sao trong sáng thế, không thực dụng như bao nhiêu người khác. Chúng tôi đã có tuổi, có những mảng đời riêng và tâm niệm rằng hãy để hạnh phúc là những gì cao quí nhất, và đáng trân trọng nhất. Thế nên, chúng tôi chấp nhận bên thềm nhà tôi không có Anh và bên thềm nhà Anh không có tôi, nhưng tình yêu với nhau và những hoài niệm về nhau thì muôn đời vẫn thế. Đâu cứ phải có nhau mới là hạnh phúc. Nhìn nhau hạnh phúc cũng là một niềm hạnh phúc. Đúng không bạn
Họ và tên:
Minh
Địa chỉ: Email:
huong.minhpham@gmail.com
Có người bạn của tôi cũng dùng bài hát này để mô tả Tình Yêu của mình . Hai người bạn đó đã là bạn của nhau hơn 7 năm, chứng kiến tất cả những mối tình hợp rồi tan của nhau. Sự chênh lệch về địa vị gia đình, về hình thức, về tuổi tác, về giàu nghèo cuối cùng cũng ko ngăn cản nổi đến một ngày bỗng chợt họ nhận ra người kia chính là một nửa của mình. Mà họ lại nhận ra khi đã cách xa nhau đúng nửa vòng trái đất.... Chỉ mong sao TY đích thực luôn có được happy ending.