Về đây đi những ngày xưa cũ!

Tiếng gọi “về đi” sao vô vọng và xót xa quá đỗi. Tiếng ru "à í a" yên bình, tần tảo, một nắng hai sương ấy sao nghe da diết đến mênh mang!

Ca khúc: À Í A
Sáng tác: Lê Minh Sơn
Thể hiện: Trọng Tấn
******

Nguồn: www.vnn.vn

Lê Minh Sơn có sự ưu ái đặc biệt với những bài hát về quê hương, và viết rất hay bằng chất liệu dân gian – kể cả chất liệu nhạc và chất liệu lời. “À í a” cũng là một bài hát  với những chất liệu giản dị, mộc mạc thiết tha như thế.

"À í a" có lẽ được lấy cảm xúc từ chuyến về thăm quê – biết bao là nhớ thương, háo hức chờ đợi.  Thế mà... cảnh quê đổi thay nhiều quá: 

“Bên cạnh làng tôi, đất bán hết rồi,
chỉ còn nho nhỏ nghĩa địa xa xa”

 
Khung cảnh làng quê năm xưa giờ trở nên vừa xa lạ, vừa buồn bã, ảm đạm lạnh người với những "nghĩa địa xa xôi", con người quê của những ngày cũ nay cũng chẳng thấy đâu:

“Bên cạnh làng tôi, yếm thắm lụa đào,
ngực cau nhu nhú đã vội đi xa”.


Sự thật ấy được thốt lên với cảm xúc xót xa khó tả. Làng quê bể dâu biến đổi, ắt khiến người ta bất giác nhớ nhung những ngày xưa cũ:

“Ngày xưa lũ chim về đây,
những bông cỏ may lay động bờ đê.
Ngày xưa, tiếng ru mẹ ru,
tiếng ru mỏng manh lay động nhà tranh”.


Một triền kí ức ấu thơ với đàn chim, với những bông may sao yên bình thân thương là vậy! Cái ngày ta lớn lên trong tiếng ru ầu ơ của mẹ, những trưa hè ta nằm trên võng say ngủ, mẹ ngồi bên phe phẩy quạt nan, ngày ấy đã xa, xa lắm. Càng nhớ day dứt ngày xưa bé, càng tiếc nuối, càng muốn khóc cho làng quê đã đổi khác:

“Rặng tre hót giữa trưa hè,
tiếng con sáo sậu gốc rễ về đâu?
Đàn trâu lững thững qua cầu,
đất bán hết rồi đàn trâu về đâu?”


Cảnh quê thanh bình giờ nơi đâu? - Nguồn: toquoc.gov.vn


Một cảnh quê thanh bình nay nơi đâu? Câu hỏi ấy có lẽ không cần câu trả lời nữa, nó chỉ là một sự nhớ thương xa xôi mà thôi. Muốn níu kéo, muốn giữ lại mọi kỉ niệm tuổi ấu thơ thôn dã:

“À í a, về đi đàn chim trắng, trắng giấc mơ tôi.
Về đi, nhà ngói mới ấm giấc mơ tôi”.


Kỉ niệm ùa về như thực như mơ. Tác giả dường như không muốn nói về đàn chim trắng hay ngôi nhà ngói mới cụ thể nào trong kí ức. Câu hát chỉ vẽ lại một giấc mộng mơ hồ về thời thơ ấu, vẽ lại cái cảm giác trưa hè oi ả nằm nghe tiếng gà trưa, đêm đông gió rét được co ro bên bếp lửa nồng.

Giấc mộng chưa kết thúc, hay người còn chưa muốn tỉnh và cũng không bao giờ muốn tỉnh:

“Về đi, vụ xuân hè cơm nếp thơm thơm.
Về đi trời giao mùa, mái tóc thơm thơm.
Về đi, về đi, à í a”.

Tiếng gọi “về đi” sao vô vọng và xót xa quá đỗi. Tiếng ru "à í a" yên bình, tần tảo, một nắng hai sương ấy sao nghe da diết đến mênh mang! Người về thăm quê, mà làng quê bỏ đi xa quá, đến cuối cùng hóa ra đứa con của làng quê ấy lại đang kêu gọi - dù là kêu gọi trong mơ - làng xưa trở về với mình.

Một nghịch lí ứa nước mắt!
  • Tiểu Bạch
* Xin bạn vui lòng gõ tiếng việt có dấu