Mưa ở kiếp sau
Cũng như những nhân vật của Đoàn Minh Phượng, chúng ta đôi khi muốn an toàn trong ngôi nhà của mình, và nghe tiếng mưa rơi như gõ nhịp, nhẩm theo một bài hát và đến một lúc nào đó chúng ta nghĩ đến cả một phòng mưa. Rồi cứ nằm mãi thế, như một con thú yên ổn trong trong hang ổ của mình suốt mùa mưa.
Tên sách: MƯA Ở KIẾP SAU
Tác giả: Đoàn Minh Phượng
Phát hành: NXB Văn học
*****
Một cô gái trẻ từ Hà Nội vào Sài Gòn tìm cha, người đã bỏ rơi mẹ cô lúc bà mang thai. Nhưng cũng từ đây, hồn ma của đứa em gái sinh đôi mất tích 22 năm trước đã dẫn dụ cô vào một cuộc trả thù khủng khiếp.
Dằn vặt và vùng vẫy giữa lòng thương và lòng căm thù sự bội phản, Đoàn Minh Phượng đã để cho nhân vật chính của mình kiên nhẫn chờ đợi sự ngột rửa những hận thù trong Mưa ở kiếp sau.
So với Và khi tro bụi, Mưa ở kiếp sau có một cốt truyện phức tạp hơn. Chi và Mai – hai chị em sinh đôi nhưng thực ra là hai chị em cùng cha khác mẹ, Mai là con của chị Liên, Chi là con gái của dì Lan, cũng là hai chị em ruột.
Để sắp xếp một kế hoạch trả thù người cha bội phản khi đang tâm giết chết đứa con gái bé bỏng của mình, hồn ma của Chi đã mượn chính thể xác của Mai trong những cơn mộng mị.
Nhưng xung đột chính của câu truyện lại không phải là cuộc chiến dai dẳng giữa quá khứ và hiện tại của tội lỗi cần được trừng phạt mà là cuộc giằng xé đau đớn giữa lòng thương của Mai và hận thù của Chi. Để rồi Mai đã phải tàn phá thân thể mình để chống lại nỗi hận thù điên cuồng điên cuồng ấy. Tác giả đã giữ kín điều bí mật cho đến tận phút cuối cùng, sự thật là Mai mới là con gái của dì Lan.
Nhưng với tất cả sự tinh tế, Đoàn Minh Phượng đã đưa đến cho nhân vật có được những dự cảm về thân phận của mình. Mai thấy gần gũi với dì Lan, trong khi với mẹ (Liên) cô nhận thấy một khoảng cách không sao khỏa lấp: "Tôi khóc, nhưng không kể lể được, giữa mẹ và tôi vẫn là sự im lặng. Mẹ chết rồi, tôi vẫn không phá vỡ nó được."
Vậy là cuối cùng, cuộc hành trình tìm lại quá khứ trở thành cuộc kiếm tìm danh thế của mình, đó là một cuộc đào bới đầy cay đắng, dằn vặt.
![]() |
|
Bìa cuốn Và khi tro bụi |
Tất cả là hậu quả của sự im lặng, của cay đắng không được giải tỏa và chia sẻ với đầy dẫy những dằn vặt cá nhân. Những người đàn bà mang trong mình một điều bí mật cho đến chết cũng không nói ra. Nó là nguyên nhân của tất cả những bi kịch mà họ và những người con gái của họ phải gánh trong suốt cuộc đời.
Trong Mưa ở kiếp sau, yếu tố kỳ ảo xuất hiện đậm đặc. Bóng ma của Chi thâu tóm mọi hoạt động, làm tê liệt lý trí của Mai. Có thể ban đầu, người đọc bị hẫng khi chờ đợi những hành động của Mai nhưng rốt cuộc mọi việc lại diễn ra như sự đã rồi.
Nghĩa là tác giả bỏ qua những đoạn căng thẳng nhất bằng một giải pháp là sử dụng quá nhiều cái gọi là hành động trong vô thức, khiến cho động cơ ra đi của Mai chưa thật rõ nét, mạnh mẽ. Nó tạo ra cảm giác rời rạc ở phần đầu câu chuyện.
Nhưng càng lấn sâu vào cuộc hành trình, khi Mai càng tiến gần đến cha, tiến gần đến nơi hồn ma của Chi đang còn lẩn khuất, thể xác Mai càng thêm mong manh, linh hồn Chi gia tăng sức mạnh và sự bạo liệt. Có những thời điểm sức mạnh đó khiến người đọc hồ nghi: vậy rốt cuộc thì cái gì tồn tại thực - thể xác của Mai hay linh hồn của Chi?
Những hành động vô thức lại trở nên thuyết phục. Khi đó Muôn Hoa - thánh địa của sự ve vuốt, chiêm ngưỡng, bung trỗi những cảm giác đã trở thành một nơi thích hợp cho cuộc chiến dai dẳng giữa linh hồn và thể xác. Mượn tích Kiều bán mình chuộc cha, Đoàn Minh Phượng đã dụng công xây dựng một cách hiểu mới về sự chuộc lỗi: "Em sẽ đưa cha đến nơi án mạng, không phải để trả thù mà để cho tội lỗi đến nơi kỳ cùng rồi thì nó tan biến đi, trong phút giây cha nhìn ra nó."
![]() |
|
Nhà văn - Đạo diễn Đoàn Minh Phượng |
Rốt cuộc vẫn chỉ là một sự dằn lòng chờ đợi vào một kiếp sau bớt nặng nề và u uất hơn, bởi hiện tại thì: "Con người ở những nơi thật xa nhau. Cuộc đời người này trở lên thật trừu tượng với người khác."
Mưa, nước, sự chảy trôi và những tội lỗi có thể được gột rửa, trở thành những nỗi suy tư dai dẳng của nhà văn: "Có một con thuyền bên cửa sổ, chung quanh tôi là nước, chung quanh tôi vắng lặng, tôi có cả một dòng sông cho riêng mình."
Cũng như những nhân vật của Đoàn Minh Phượng, chúng ta đôi khi muốn an toàn trong ngôi nhà của mình, và nghe tiếng mưa rơi như gõ nhịp, nhẩm theo một bài hát và đến một lúc nào đó chúng ta nghĩ đến cả một phòng mưa. Rồi cứ nằm mãi thế, như một con thú yên ổn trong trong hang ổ của mình suốt mùa mưa.
Và những "hạt mưa rơi bao lâu", còn rơi đến bao lâu nữa và cuộc đời này còn buồn bã đến bao lâu nữa?

