Mùa bao ký ức cho mình nhớ thương

Trong căn phòng chật hẹp, mình ta cứ mãi thao thức cùng những giai điệu chậm buồn, da diết của ca khúc Những mùa đông yêu dấu . Giai điệu quen ấy cứ lặp đi lặp lại mà ta không thấy nhàm chán, không nỡ tắt đi để ngủ vùi cùng giấc mơ quên.



Ca khúc:
NHỮNG MÙA ĐÔNG YÊU DẤU
Tác giả: Đỗ Bảo
Thể hiện: Tấn Minh
*****

Đêm…

23h50: Hà Nội sắp sang một ngày mới. Ngoài kia vẫn là bóng tối và ngọn gió mùa lạnh lẽo mê mải trải dài trên từng mài phố run rẩy và lặng câm. Trong căn phòng chật hẹp, mình ta cứ mãi thao thức cùng những giai điệu chậm buồn, da diết của ca khúc Những mùa đông yêu dấu.

Giai điệu quen ấy cứ lặp đi lặp lại mà ta không thấy nhàm chán, không nỡ tắt đi để ngủ vùi cùng giấc mơ quên.

Lòng ta thao thức, và đã thực sự bị ám ảnh bởi ca khúc này của người nhạc sĩ trẻ tài hoa mang tên Đỗ Bảo.

Khúc nhạc dạo đầu bàng bạc, vấn vương, rồi những nỗi nhớ thương thầm thì cất lên, thành khúc tự tình trong đêm đông mênh mông và sâu lắng.

Nguồn: pbase.com


Sương lạnh căm nóc nhà. Thẫm đen hàng cây đứng chơ vơ. Nối nhau về xa tít mờ. Nối nhau những khuôn mặt phố.

Tôi từng mong ngóng nhiều. Cứ qua đi mùa xuân quá xanh tươi. Cứ qua đi, hè thu nắng rạng ngời. Đến đây những ngày đông xám trời


Nhắm mắt lại, lắng nghe, cảm nhận và hình dung. Từng mảng màu, đường nét, hình khối về phố cứ ngập ngừng, rồi lặng lẽ trôi qua trong tâm trí ta như cuốn phim quay chậm của mùa đông. Những con phố dài trong chật hẹp, quanh co, dọc ngang với từng ngõ nhỏ mà ta đã yêu thương giờ chập chờn làm sống dậy trong ta những tháng năm tuổi trẻ vụng dại với thật nhiều mong ngóng và ước mơ về một tình yêu ấm áp.

Bên mùa cây lá đổ, biết bao tình yêu chớm nở. Biết bao mộng mơ đón chờ. Biết bao ô cửa kính mờ

Tôi từng mơ ước nhiều. Cứ bên ai buồn vui sớm chiều. Cứ cho ai tin yêu rất nhiều. Mà tình yêu ai người thấu hiểu

Giọng hát trầm ấm và trữ tình của Tấn Minh cùng những tiết tấu chầm chậm của hoài niệm mùa đông, những câu chữ luyến láy đầy da diết, khiến nỗi nhớ trong lòng ta càng thêm khắc khoải, bộn bề quá, những tiếc nuối và yêu thương!

Hà Nội của những mùa đông giá lạnh - Nguồn: tinypic.com


Hà Nội của tôi những mùa đông giá lạnh. Những con đường thanh vắng trong sương. Bước chân người đi không hối hả. Những khuôn mặt không vất vả…

Đêm nào trong chăn ấm nghe mưa. Những mùa đông thấm thoắt thoi đưa. Nhớ đôi môi nào vẫn tươi hồng trong giá lạnh. Mùa đông xa nhau, biết bao nhiêu cồn cào nhung nhớ. Mùa đông gặp nhau, khát khao được gần nhau hơn…"

Có lẽ chỉ những ai từng sống và gắn bó với phố phường Hà Nội qua những mùa đông giá lạnh, mới hiểu được cái cồn cào vò xé của nỗi nhớ, về cái khát khao tìm kiếm yêu thương sưởi ấm. Mùa đông lạnh buồn cho đôi lứa bên nhau - Có ai đó đã nói và nhắc nhớ trong ta về một câu thơ như thế trong lá thư gửi từ mùa đông cũ.

Hà Nội hàng năm từng khi giá lạnh. Nhắc tôi rằng con tim rất ngây thơ. Yêu một giây phút miệt mài. Thương còn thương suốt cuộc đời. Ai ngày xưa đã quá xa xôi. Ai vừa đây đã quá thân quen!

Trái tim người - là thế chăng - cứ xoay tròn bốn phương, biết khi nào mới yên ổn bên tôi?

Chỉ còn ta với nỗi hoài niệm những mùa đông đã qua,
những yêu dấu đã qua - Nguồn: deviantart.com


Còn đó là những ngây thơ của tình yêu đầu những tháng năm tuổi trẻ vụng dại mà khó nguôi quên, trải dài yêu thương theo suốt những cuộc hành trình. Quá khứ chập chờn đan xen với thực tại. Những gương mặt người vừa gần gũi thân quen, lại vừa xa xôi, ảo ảnh nhòa mờ khiến trái tim ta như chiếc chong chóng trong hơi thở mùa – quay tròn từng vòng thương nhớ đến ngẩn ngơ, làm dòng hoài niệm chợt cất cánh, vút bay lên, vỡ òa theo cao trào của đoạn điệp khúc:

Còn lại trong tôi những mùa đông yêu dấu. Mùa bao nhiêu ký ức cho mình nhớ thương. Những giấc mơ không thành. Những hạnh phúc ngọt lành.

Mùa đông sẽ đi qua. Những tháng năm tuổi trẻ của ta, thời gian cũng đã vội vàng gói ghém, cất vào một ngăn nào đó theo nhịp ngày hối hả, theo sự tuần hoàn thay đổi của vạn vật. Mỗi mùa đông đi qua là một mùa hoài niệm ngập tràn những dấu yêu. Chỉ còn giấc mơ – giấc mơ ở lại cùng ta, ngân nga hát ru cho những tiếc nuối bình yên không dậy sóng.

Đêm khe khẽ trở mình, phập phồng, cay nồng nỗi nhớ. Chỉ còn một ta chông chênh bé nhỏ trong hồn phố Hà Nội mùa đông, thương bàn tay lạnh cô đơn, chỉ còn cầm nắm có thế thôi - sự hụt hẫng. Chỉ đành biết nuối tiếc những giấc mơ không thành, những hạnh phúc ngọt lành” của những mùa đông yêu dấu đã trôi qua.

Chỉ còn lại mùa đông chênh vênh và cô đơn của thực tại, với gió mùa lùa vào hồn ta da diết hoài niệm xưa. Đành vậy, ta ơi, có tuổi trẻ nào mà không tràn ngập hoài bão và những ước mơ? Và những giấc mơ dở dang không thành thường đọng lại thành những ám ảnh, thắp lên những niềm tiếc nuối, nhớ thương mỗi khi ta vô tình chạm vào không gian của sự hoài niệm.

Những mùa đông yêu dấu của Đỗ Bảo không chỉ thể hiện được tâm sự đó của những người trẻ thuộc thế hệ 7X và 8X (giống như anh và tôi) mà hơn thế nữa, còn khơi gợi, làm sống dậy trong lòng người bàng bạc những hình ảnh, khoảnh khắc trữ tình trong hơi thở mùa đông của phố phường Hà Nội đối với những ai đã từng sống và gắn bó với nơi đây, qua những tháng ngày đông giá của xa cách, của những yêu thương ngập tràn nhung nhớ.

* Xin bạn vui lòng gõ tiếng việt có dấu