"Lẩu" âm nhạc của "đầu bếp" đương đại

(TuanVietNam) - Vũ Nhật Tân và Quốc Trung - hai trong số không nhiều gương mặt nổi bật trong dòng chảy âm nhạc thể nghiệm ở Việt Nam.


Họ đã đứng chung sân khấu trong chương trình hòa nhạc châu Á - Scandinavia vừa qua tại sân khấu Nhà hát Tuổi Trẻ (Hà Nội). Và không có lý do gì mà chúng ta không mời họ cùng góp mặt trong một cuộc chuyện trò.

Một chương trình - hai góc nhìn

Nhạc sĩ Quốc Trung và Vũ Nhật Tân


* Đêm nhạc thể nghiệm hòa tấu châu Á – Scandinavia kết thúc vào tối 15/2 được cả khán giả trong nước và nước ngoài có mặt đánh giá rất tốt. Riêng hai anh, có điều gì thấy hài lòng nhất, điều gì muốn khắc phục nếu có một đêm nhạc tương tự được tổ chức tới đây?


- NS Quốc Trung: Điều tôi thấy hài lòng là đã có một buổi hoà nhạc với phong cách khác với những gì chúng ta đang làm, được giới thiêụ tới khán giả.

Điều chưa hài lòng là hơn 1000 vé được phát miễn phí cũng chỉ có... 1/3 người đến dự.

- NS Vũ Nhật Tân: Điều tôi hài lòng nhất chính là sự thành công của chương trình cũng như được làm việc với các nghệ sĩ chuyên nghiệp đến từ Đan Mạch.

Điều chưa hài lòng là phong cách làm việc và ý thức hợp tác trong một chương trình quốc tế của một vài nghệ sĩ chúng ta còn kém, khả năng kỹ thuật (sân khấu, âm thanh, ánh sáng, thiết bị..) của chúng ta yếu và hoạt động thiếu đồng bộ, gây ảnh hưởng phần nào đến quá trình làm việc và hiệu quả của chương trình. 

* Điều mới và những phong cách khác mà các anh và các nghệ sĩ Đan Mạch đã đem tới, cụ thể đó là gì?

- NS Vũ Nhật Tân: Đây là lần đầu tiên chúng tôi và các nghệ sĩ Đan Mạch thể nghiệm một cách xây dựng tác phẩm và lối chơi nhạc "pha trộn" giữa soạn nhạc (trên tổng phổ và soạn sơ đồ âm nhạc) với chơi ngẫu hứng; giữa âm nhạc máy tính/ điện tử với nhạc cụ truyền thống; giữa những làn điệu Bắc Âu với tiếng ồn đô thị ở Hà Nội mà tôi gọi là "noise music"...


- NS Quốc Trung: Đó là những thử nghiệm khác với những gì chúng tôi đã làm. Trước buổi biểu diễn, nhiều người nghĩ tôi sẽ lại đem "Đường xa vạn dặm" tới nhưng rốt cuộc, như mọi người đã thấy, đó là những chất liệu âm nhạc hỗn hợp của nghệ sĩ hai đất nước Việt Nam - Đan Mạch được tạo nên sau nhiều ngày gặp gỡ, làm việc cùng nhau tại Hà Nội.

It nhất khán giả cũng thấy thú vị với hai ca khúc "Untimely fragments" (Những mảnh ghép vượt thời gian) và "Pictures of tiger" (Những bức tranh về loài hổ) được thể hiện như một "nhạc cụ" trên nền âm nhạc và chúng tôi tạo ra.

Thể nghiệm không giới hạn và không dành cho đám đông

Các nghệ sĩ tham gia biểu diễn trong chương trình hòa tấu âm nhạc châu Á - Scandinavia (Copenhagen - Hà Nội) (Ảnh: TTO)


* Mục tiêu của những thể nghiệm trong âm nhạc nói chung đối với hai anh là gì? Khán giả ở vai trò, vị trí nào trong sự thể nghiệm đó?

- NS Vũ Nhật Tân: Thể nghiệm là thể nghiệm, nhiều khi không có mục tiêu rõ ràng, chẳng hạn như gần đây tôi đang làm "nhạc tiếng ồn" (noise music), với mong muốn thu xếp các tiếng ồn hỗn loạn theo những trật tự của riêng mình. Hoặc tới đây có thể là một "thể nghiệm" nữa, là sử dụng âm sắc nhạc cụ truyền thống truyền qua các hiệu ứng điện tử hoặc dùng chính những nhạc cụ truyền thống để tạo âm thanh..

Những thể nghiệm trong nghệ thuật, cũng như hoạt động nghiên cứu khoa học, thường đi xa hơn khả năng tiếp nhận của phần đông công chúng, bởi vậy mà nghệ thuật thể nghiệm và nghiên cứu khoa học thường không dành cho đám đông.

- NS Quốc Trung: Tôi không nghĩ những gì mình làm là thể nghiệm mà coi trọng đề cao sự sáng tạo trọng âm nhạc hơn.

Khán giả chính là “điểm chuẩn”, nếu vượt quá sự tiếp nhận của đối tượng khán giả thì nó thường được coi là thể nghiệm.

* Có giới hạn nào đặt ra cho sự thể nghiệm mà các anh đang làm và khi nào thì các anh “tạm dừng” những thể nghiệm trong âm nhạc của mình?

- NS Quốc Trung: Như đã nói ở trên, nếu sự thể nghiệm vươt quá sự tiếp nhận của 60% khán giả thì được gọi là quá, nhưng nghệ sỹ nếu coi sáng tạo là sự thể nghiệm thì không nên đặt giới hạn nào cả.

Tôi sẽ dừng làm nhạc nếu thấy không có sự sáng tạo nào và không có sự thể nghiệm với chính mình.

- NS Vũ Nhật Tân: Thể nghiệm thì không có giới hạn, và tôi sẽ không dừng lại.

* Sau đêm diễn, phần âm nhạc của Quốc Trung và Michel Moller được cho là dễ tiếp cận với phần đông khán giả hơn là những thể nghiệm âm nhạc khá kén người nghe của Vũ Nhật Tân và Nicolai Abarhamsen. Đó là điều được anh chủ động lựa chọn và xác định? Có quy định thế nào về tính “dễ nghe” hay “khó nghe” ở đây? Có phải càng đưa vào nhiều yếu tố “lạ”, thể nghiệm nhiều thì càng… đánh đố khán giả? Và khán giả nên tiếp cận để hiểu thế nào?

- NS Quốc Trung: Chúng tôi sáng tạo dựa trên những thế mạnh và cá tính âm nhạc của từng người và cũng không xác định trước như vậy, có chăng là sự sắp xếp chương trình để phù hợp với tâm lý khán giả thôi.

Chúng tôi không muốn đánh đố khán giả mà ngược lại và cũng không lấy đó để làm đẳng cấp cho mình nhưng cũng không chaỵ theo thị hiếu khán giả mà đi theo cảm xúc và hướng đi cuả tác phẩm

- NS Vũ Nhật Tân: Như tôi vừa trả lời ở trên, những hoạt động thể nghiệm thường kén khán giả và nói chung không phải là nghệ thuật đại chúng. Nếu chỉ đơn giản để lôi kéo thật đông công chúng thì cứ làm ca sĩ hát nhạc Pop kèm thêm vài cô gái chân dài múa minh họa, là chắc chắn đông khách ngay!

Ở ta, các hoạt động âm nhạc nói riêng, cũng như nghệ thuật nói chung, còn quá nghèo nàn và đơn điệu, bởi vậy nên thành thói quen qui hết về một mối, chương trình nào cũng giống chương trình nào, loại hình âm nhạc/nghệ thuật nào cũng đều bị xét theo một tiêu chí giống hệt nhau, là phổ thông, đại chúng, và càng đông khán giả càng tốt.

Điều đó không phải lúc nào cũng hợp lý, nó làm cho chính khán giả mất khả năng lựa chọn và tùy chọn thưởng thức loại nghệ thuật/âm nhạc mình thích, chỉ còn chạy theo đám đông mà làm mất đi chính mình...

"Món lẩu" hay "bữa tiệc" âm thanh

* Cũng trong chương trình kể trên, nó được phía Đan Mạch giới thiệu là một “món lẩu” (hot pot) âm nhạc, với nhiều món ăn, nhiều thứ gia vị được trộn lẫn. Anh có đồng quan điểm với lối so sánh đó không? Theo cách đó, thì âm nhạc có thực sự là món ăn hợp khẩu vị với cả công chúng trong và ngoài nước? Là “món lẩu” thì anh có sợ âm nhạc sẽ thiếu chiều sâu, màu sắc chủ đạo hoặc mất “chất”?

- NS Vũ Nhật Tân: Trong thời gian ở Hà Nội, chúng tôi đã vài lần mời anh Nicolai - chủ nhiệm chương trình cùng các nghệ sĩ Đan Mạch đi ăn món lẩu, các bạn đã rất khoái món ăn "thập cẩm" ấy, và đã ví von rằng chương trình hòa tấu âm nhạc đang làm cũng như một món "lẩu" âm thanh, đó cũng là một thể nghiệm..

- NS Quốc Trung: "Lẩu" ở đây được hiểu là nhiều gia vị và màu sắc, để là món ăn ngon thì điều đầu tiên vẫn phải là chất lượng nghệ thuật và sự sáng tạo. Không nên nhầm lẫn giữa sự sáng tạo và nhiều màu sắc với “hổ lốn” “đa phong cách”... Bạn cũng không thể vừa ăn lẩu cùng spageti và BBQ đúng không???

Qua chương trình đó cũng như nhiều chương trình khác tôi làm, đơn giản là tôi muốn người nghe và cả những người làm nghề chúng ta biết được có rất nhiều thể loại, mô hình âm nhạc chứ không chỉ có ca khúc. Sự kết hơp theo đánh giá của tôi thì đã được đến 80% mong đợi và có thể nói là ăn khớp.

"Âm nhạc ở VN không đủ sức để bắt tôi hy sinh"


* Anh Quốc Trung từng nói âm nhạc truyền thống VN như một gia tài mà ông bà để lại, vấn đề là anh sử dụng, chi tiêu “nguồn vốn” đó như thế nào. Với anh Vũ Nhật Tân và Quốc Trung, những thể nghiệm gần đây của anh có phải là một cách làm mới âm nhạc truyền thống, đưa âm nhạc VN giao hòa với thế giới? Có thể hình dung về con đường đi tiếp tục của riêng anh như thế nào?

- NS Quốc Trung: Với tôi, vốn đó ăn sâu vào tôi mà muốn dứt ra cũng khó, nó có thể có nhiều hay ít nhưng vẫn luôn ẩn chứa trong âm nhạc của tôi. Kể từ khi tôi theo con "đường xa vạn dặm" là tôi đã nghĩ nhiều đến điều đó.

- NS Vũ Nhật Tân: Tôi đã và đang thể nghiệm với âm nhạc/ nhạc cụ truyền thống theo cách khai thác tối đa âm sắc và khả năng sẵn có của chính những nhạc cụ cổ truyền ấy, rồi kết hợp chúng với nhau, hay thông qua các biện pháp pha trộn âm thanh điện tử... Đó là một trong những hướng đi của tôi hiện nay.

* Có ý kiến cho rằng các hòa trộn âm nhạc của Ta và của Tây như Quốc Trung hoặc Vũ Nhật Tân đang làm, được gọi là "world music" hay "new-age", như vậy có đúng không? Nếu để anh tự gọi tên thì anh định danh thế nào? Cách làm này đang được phát triển trên thế giới ra sao, sản phẩm âm nhạc đó của anh được bên ngoài đón nhận như thế nào?

- NS Quốc Trung: Nếu nói là hoà trộn Ta và Tây thì nghe có vẻ đơn giản quá....chúng tôi hương tới cá tính âm nhạc cá nhân và được biểu đạt bằng ngôn ngữ và có đẳng cấp của phương Tây.

Tôi không quan tâm nó được gọi là gì và nếu nó không biết gọi là gì thì càng tốt.

- NS Vũ Nhật Tân: Chúng tôi đã và đang thực hiện các chương trình và dự án âm nhạc không chỉ trong nước mà còn ở nước ngoài, chừng nào những dự án và chương trình còn được lên khuôn và triển khai, tức là những "sản phẩm" còn đang "bán" được. Việc gọi tên hay định danh thì dành cho các nhà nghiên cứu và phê bình âm nhạc.

* Bây giờ, để nói về âm nhạc của anh Tân thì anh Trung nói gì và ngược lại anh Tân nói gì về âm nhạc của anh Trung hiện nay?

- NS Quốc Trung: Tôi không hiểu rõ về thể loại âm nhạc cuả Vũ Nhật Tân nên không thể nói gì được và tôi cũng đang tìm hiểu cái hay của nó. Nhưng dù chưa thích hay không thích thì cũng đừng coi là dở và hãy đón nhận sự sáng tạo của nghệ sỹ.

- NS Vũ Nhật Tân: Câu hỏi này dành cho khán giả cảm nhận chắc chắn sẽ tốt hơn!

* Ngoài âm nhạc, nhạc sĩ Vũ Nhật Tân còn có đam mê nào khác?

- NS Vũ Nhật Tân: Ngoài âm nhạc thì tôi còn viết báo và tạp chí để kiếm tiền, thích đi du lịch bụi, thường xuyên chụp ảnh và quay phim những gì mắt thấy tai nghe...

* Còn anh Quốc Trung, đã bao giờ phải lựa chọn giữa âm nhạc và cuộc sống, gia đình riêng? Khi đó câu trả lời của anh thế nào? Hiện nay anh đã đạt tới sự tự do trong sáng tác hay chưa?

- NS Quốc Trung: Tôi vẫn dành cho âm nhạc tất cả thời gian mà âm nhạc và công việc cần nhưng thực sự là nó chưa nhiều.

Nếu gọi là đam mê thì đam mê lớn nhất vẫn là âm nhạc nhưng đời sống âm nhạc nghèo nàn ở VN và cả phúc lợi từ nó chưa đủ nuôi dưỡng và biến nó thành đam mê duy nhất của tôi và nhiều nhạc sỹ khác.

Cũng may là tôi chưa ở vào hoàn cảnh phải lựa chọn chứ phải lựa chọn thì tôi sẽ bỏ âm nhạc ngay! Với riêng tôi gia đình quan trọng hơn cả và âm nhạc ở VN không đủ sức để bắt tôi hy sinh như vậy.

Không ai ngăn cấm tôi sáng tác nhưng nếu nói tự do sáng tác thì chưa, vì tôi vẫn phải nghĩ đến cách đưa tác phẩm vào đời sống , đến công chúng. Điều đó phần nào gây khó khăn cho không chỉ riêng mình tôi.

- Cảm ơn hai nhạc sĩ Vũ Nhật Tân và Quốc Trung đã nhiệt tình trò chuyện!

* Xin bạn vui lòng gõ tiếng việt có dấu