Khi chính trị trở thành ngày hội của con người
(TuanVietNam) - Ngày 20 tháng 1 là ngày đăng quang của người đàn ông da màu Barack Obama, nhưng nói cho chính xác thì đó là ngày đăng quang của những ước mơ Mỹ. Nó cho thấy Obama là một chính trị gia lỗi lạc bởi ông đã biến chính trị thành ngày hội của con người.
Trong cái giá lạnh khắc nghiệt của mùa đông nước Mỹ, hàng triệu người đã tập trung ở Washington trong buổi lễ nhậm chức của Tổng thống Barack Obama. Tất cả những người ở đó ngước lên cao, miệng nở những nụ cười tươi trong giá lạnh. Và đâu đấy có những giọt lệ của niềm xúc động đã lăn trên gương mặt. Những gì diễn ra trong lễ nhậm chức này đã mang đến cho thế giới một thông điệp thật sâu sắc và lớn lao.
Khung cảnh đó không giống một sự kiện chính trị như chúng ta từng chứng kiến mà giống như một nghi lễ thiêng liêng.
Thế giới đã nói nhiều về việc người đàn ông da màu Barack Obama trở thành Tổng thống Mỹ. Và bây giờ, thế giới lại được chứng kiến cái ngày vị tổng thống này đăng quang. Trong nhiều ngày trước đó, người dân Mỹ đã đợi chờ giây phút này. Và có hàng triệu người Mỹ đã tìm cách đến Washington để tận mắt chứng kiến một trong những sự kiện chính trị lớn lao nhất của dân tộc họ.
![]() |
![]() |
|
Hàng triệu người Mỹ từ khắp nơi đã đổ về Washington để được |
Họ không phải là những đứa trẻ, không phải là những tín đồ... - họ là những người đàn ông và những người đàn bà, những người đã lao động, đã suy ngẫm và có lúc tuyệt vọng, những người đã đi qua những thăng trầm của cuộc đời này và hiểu rõ giá trị thực sự của một kiếp người.
Điều gì trong buổi lễ nhậm chức của Obama đã lôi cuốn người dân Mỹ như vậy? Phải có một điều kỳ diệu trong sự kiện chính trị này. Bởi thực tế ở đó không có chương trình biểu diễn của một ban nhạc rock lừng danh nào, không có một màn biểu diễn ảo thuật thế kỷ nào, không có sự xuất hiện của một vị thánh…
Ở đó chỉ có sự hiện diện của một người đàn ông da màu còn trẻ, người mà sau những suy ngẫm không ảo tưởng đã được nước Mỹ lựa chọn làm người dẫn đường của cả dân tộc trong một thời đại vô cùng khó khăn và quá nhiều thách thức. Và họ đến đó để dự một lễ hội - lễ hội của mơ ước và của đức tin về tương lai của chính họ.
|
|
|
Sau những suy ngẫm không ảo tưởng, nước Mỹ đã lựa chọn người đàn ông này |
Trong những bất trắc và những biến động đầy máu và nước mắt ở ngay những năm đầu của thế kỷ 21 trên nhiều quốc gia thì việc lựa chọn người đàn ông trẻ Obama và việc người dân Mỹ cuồn cuộn đổ đến Washington trong ngày lễ nhậm chức của ông với một cảm xúc lớn và một lòng tin mãnh liệt làm cho thế giới phải suy ngẫm về đời sống chính trị của mình.
Cho dù không muốn thì chúng ta vẫn phải thừa nhận rằng: trong nhiều thập kỷ qua, và ngay trong những ngày này, chính trị ở nhiều quốc gia đã biến con người ở những quốc gia đó đánh mất lòng tin và niềm cảm hứng mà thay vào đó là sự ngờ vực, trạng thái trầm cảm xã hội và sự vô trách nhiệm với dân tộc mình. Nhưng với nước Mỹ, cho dù chỉ là một ngày thôi thì chính trị ít nhất đã một lần trở thành ngày hội lớn của dân tộc họ.
Barack Obama đã bước lên đỉnh cao nhất của quyền lực chính trị lại không bằng những yếu tố chính trị mà bằng những yếu tố của đời sống tinh thần và lẽ sống. Đó là khát vọng, là sự chia sẻ, là ý chí, là ước mơ chân thành và sự hoà đồng trong sáng… Obama đã bước đến trước những người dân Mỹ đang đợi ông trong giá lạnh. Ông không đọc một bài diễn văn soạn sẵn đúng văn phạm và đầy rẫy những tính từ an toàn cho cá nhân ông.
![]() |
![]() |
|
Nguồn: time.com |
Ông đến đó để nhìn thẳng vào những đôi mắt của nhân dân ông và cất tiếng. Ông có thể nói sai ngữ pháp một đôi chỗ, có thể nói lắp, có thể vụng về trong một câu nào đó. Nhưng không ai để ý hay bắt bẻ điều đó. Bởi nhân dân ông hiểu rằng ông là một hiện thực và ngôn từ ông đang nói từ trái tim ông là một hiện thực. Đó là hiện thực của một con người dám ước mơ và dám hành động vì ước mơ đó. Ở đó, người dân Mỹ và cả người dân ở nhiều quốc gia khác không tìm thấy bất cứ phép xảo ngôn nào của ông.
Không phải tất cả đều đồng nhất với ông từ những người lao động cho đến chính nội các của ông nếu không muốn nói rằng: ông đang đứng trước và đứng cạnh những thế lực chống đối ông ngay trong chính ngày đăng quang của mình. Khi Obama xuất hiện và trở thành một sức mạnh và niềm tin mới của nước Mỹ, những người yêu ông và tin tưởng ở ông lại bắt đầu một lỗi lo sợ cho tính mạng của ông.
Không ít lời đe doạ và cảnh báo về một sự thất bại , một sự trừng phạt hay là một vụ ám sát đối với ông. Lúc này, những người Mỹ đứng về phía ông lại nhớ tới số phận của tổng thống J. F. Kennedy. Nhưng ông không thể dừng lại và không thể cúi đầu. Ông không thể phản bội nhân dân mình.
![]() |
|
Nguồn: time.com |
Một nước Mỹ đang u tối với thị trường chứng khoán, đang mất thăng bằng với những vụ lừa đảo man rợ ở Phố Wall, đang phi nhân tính với hệ thống buôn bán vũ khí khổng lồ và những kế hoạch chiến tranh mới… lại vang lên tại thủ đô những ngôn từ da diết và minh triết của một nữ thi sỹ trong lễ nhậm chức của vị tổng thống mới.
Có gì nghịch lý ở đây chăng? Không. Tất cả thật logic. Đấy chính là sự bất diệt của đời sống thế gian này. Cá nhân con người Obama và nhân dân Mỹ thấu hiểu rằng: để xoá đi những điều tồi tệ này không phải bằng cách tiến hành những điều tồi tệ khác mà phải trở về đúng bản chất của đời sống. Đó là Cái đẹp và Chủ nghĩa nhân văn.
Cũng có những người lo ngại và không tin rằng Barack Obama có thể thực hiện được những gì ông ước mơ và ông lên tiếng như một lời hứa. Nếu mang nỗi sợ hãi đó, con người sẽ không bao giờ dám dấn bước. Tương lai tốt đẹp không bao giờ thuộc về những kẻ hèn nhát. Đường đến tương lai không bao giờ là một lối mòn. Những người biết ước mơ và biết hành động là những người hiểu rằng: Tương lai bắt đầu từ nơi con người đứng dậy và bước đi trong bóng tối về phía nó.
![]() |
|
Tổng thống thứ 44 của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ - Barack Obama: |
Những câu cuối cùng của bài thơ mà nữ thi sỹ Mỹ đọc trong lễ nhậm chức của Barack Obama nhấn mạnh: Chúng ta hãy đi về phía ánh sáng. Trong lời phát biểu của mình nhân ngày khai trương thư viện mang tên nhà thơ Mỹ danh tiếng Robert Frost, cố tổng thống J. F. Kennedy đã đọc hai câu thơ của Frost: "Trong rừng có nhiều lối đi/ Và tôi chọn lối đi không có dấu chân người" để nói về sự dấn thân và sáng tạo.
Và Barack Obama là một tổng thống đã cùng nhân dân Mỹ ước mơ sáng tạo một nước Mỹ mới và họ đã dấn thân cho sự sáng tạo đó.
Ngày 20 tháng 1 là ngày đăng quang của người đàn ông da màu Barack Obama. Nhưng nói cho chính xác thì đó là ngày đăng quang của những ước mơ Mỹ. Nó cho thấy Obama là một chính trị gia lỗi lạc. Bởi ông đã khiến chính trị thành ngày hội của con người. Lịch sử của nhiều dân tộc trên thế giới từ trước đến nay đã từng có những con người lỗi lạc.
![]() |
|
Chính trị chân chính là làm cho nhân dân mang một gương mặt ngước lên cao |
Họ đã biến chính trị thành ngày hội của nhân dân họ. Bởi chính trị ấy xuất phát từ những ước mơ đẹp và chủ nghĩa nhân văn cao cả. Bởi chính trị ấy nhằm hiện thực hoá giấc mơ của những người cần lao. Chính trị ấy là chính trị của sự dâng hiến không vụ lợi và thực hiện sứ mệnh của sự khai mở.
Sứ mệnh của một chính trị chân chính là làm cho nhân dân mang một gương mặt ngước lên cao với một nụ cười rạng rỡ. Và nền chính trị ấy sẽ không thể tồn tại và sẽ trở thành tội ác khi nó làm cho gương mặt của nhân dân u buồn.
- Minh Luận







