Hơn một "người tình" từ Trịnh Công Sơn
Khi lang thang xa xứ vớihành trang đơn giản, không ít người Việt mang theo mình nhạc Trịnh Công Sơn. Những người Việt ấy gặp nhau, những lời ca đầy ẩn ý của Trịnh vuột ra một cách tình cờ trong cuộc trò chuyện... Và không thể không nhìn nhau đồng cảm...
Nơi xa xứ gặp được "người tình"
Người viễn xứ hiểu họ đã gặp nhau từ lâu lắm và thân nhau từ lâu lắm. Những câu chuyện không phải gặp ai cũng có thể kể, nếu không nhờ những điều thân thuộc được gợi từ nhạc Trịnh...
![]() |
Bao người đã tìm thấy ở nhạc Trịnh một niềm tri âm. Không phải lúc nào cái sự nghe Trịnh qua từng thời kỳ của mỗi người cũng giống nhau. Nhưng trong những cuộc viễn du vào tâm hồn âm nhạc, người ta thường dành tình thương mến cho nhạc Trịnh ở một cấp độ cao hơn.
Tôi yêu sự tồn tại tự thân của nhạc Trịnh. Như ngày tôi còn bé, sự lựa chọn về âm nhạc đó không đến từ tôi. Nó đến từ sự lãng đãng, thanh bình và êm ả trong khu tập thể nhỏ bé mọi người vẫn giữ thói tập trung trà nước ở một ngôi nhà trung tâm, ai cũng có thể đến chơi. Nó đến từ những chiều mộng như trong tranh, tôi ngồi đấy và kể líu lo về những gì xảy đến trong ngày với mình cho gia đình bạn.
Tôi đã được yêu nhiều biết bao trong những ngày tháng ấy. Tôi đã được cho nhiều biết bao từ những ngày ấy. Nhạc Trịnh đã tồn tại hiểu nhiên trong lũ trẻ con nhí nhố chúng tôi thuở ấy. Tất cả lẫn với những bức tranh phố mái ngói nâu trầm, những thanh âm lách cách của cuộc sống bình dị...
|
|
Tôi đã gặp lại nhạc Trịnh trong ngôi nhà của bao người bạn khác của mình. Những gia đình trí thức. Những vị phụ huynh thành đạt. Gia đình nhỏ của những người trẻ tuổi. Tiếng nhạc vang lên trầm tĩnh và đậm đặc như những mảnh hồn biết nói.
Những con người ấy, tôi biết. Không có gì bắt được họ nghe thứ họ không muốn nghe. Họ chọn nhạc Trịnh, yêu nó và trải qua bao vui buồn đời họ cùng nó, và lại truyền tình yêu ấy cho con cái của mình.
Không phải ai trong số những ngươi ấy cũng viết về tình yêu mình dành cho nhạc Trịnh. Vậy nên, khi tôi gặp được, bỗng hiểu, sự lựa chọn của mình từ buổi đầu không còn là sự lựa chọn cá nhân.
Nhạc tìm đến người, xoa dịu niềm đau và nâng cao tầm triết lý vào những điều thiết thân trong các cung bậc tình cảm phức tạp của con người.
Nhạc Trịnh tự sắp đặt định mệnh cho mình để trở thành người tình của nhiều người, rất rất nhiều người Việt. Rồi khi nhạc thấm vào người, bỗng thấy đó là một người tình đơn độc không bao giờ rời bỏ lối mình đi.
Có Trịnh, có tình
Khi em gái của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn, ca sỹ Trịnh Vĩnh Trinh về nước làm album đầu tiên “Ru tình”, tất cả khu phố của chúng tôi đã đón đợi nó.
![]() |
|
Trịnh Công Sơn làm diễn viên trong phim "Đất khổ" (Land of sorrows) của đạo diễn Hà Thúc Cần, thực hiện năm 1970 |
Tôi vẫn còn nhớ, mình và cô bạn thân hối hả đạp xe lên Hàng Gai mua băng cát-xét đầu đời.
“Ru em hài nhung gấm,
Ru em gót sen hồng
Ru em bầy lá nhỏ
Miệng ngọt hạt từ tâm…”
Trịnh Vĩnh Trinh có một giọng ca thánh thót, ngân nga. Quá lạ lùng so với những gì chúng tôi - những đứa trẻ con mười sáu tuổi quen nghe. Tôi đã bật băng “Ru tình” đó lên nghe bằng một sự ngưỡng mộ không bao giờ quên ngay từ lần đầu tiên.
Sau này, tôi luôn nghĩ, sự đầu tiên đặc biệt vì nó chỉ có một lần. Cảm xúc chưa từng biết đầy ắp và trong trẻo tròn đầy chỉ có một lần. Lần đầu tiên biết đến giọng hát Trịnh Vĩnh Trinh ấy, về sau còn mãi với tôi.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và em gái Trịnh Vĩnh Trinh |
Đĩa CD duy nhất tôi mang theo khi xa nhà là đĩa “Tình yêu tìm thấy” của Trịnh Vĩnh Trinh. Nghe đi nghe lại, lần nào cũng yêu quá sự duyên dáng và thật thà ngọt ngào của “Còn đây có bao ngày và em hãy yêu tôi, đời đốt nến chia phôi dù nhớ thương cũng hoài…”
Lần đầu tiên, gặp Trịnh Vĩnh Trinh tại quán “Trịnh”, ngõ 47 Phạm Ngọc Thạch, Quận 1, TPHCM, tôi đã xúc động rất nhiều. Tôi đã nghe cô hát bằng tâm hồn một cô bé 16 tuổi. Tôi đã nhìn ngắm những bức hình ít ỏi của cô bằng ánh mắt tràn những sự ngưỡng mộ không biên giới của một cô bé 16 tuổi. Tôi đã yêu và ngộ những lời ca tình yêu nồng nàn và hoài niệm tiếc nhớ bảng lảng bằng một niềm đau chưa tỏ của một cô bé 16 tuổi. Tôi đã sống và tôi đã nhìn. Tôi đã tiếc và tôi đã thương.
Một buổi chiều nhạc Trịnh ngồi trong quán Trịnh, với những con người đã làm nên tên tuổi Trịnh, tôi chọn không nói gì, không nhìn nhiều mà chỉ chăm chỉ viết vào một cuốn sổ nhỏ. Mọi người nghĩ tôi đang làm việc. Còn tôi hiểu, mình đang ghi những nhật ký của một người tình nhỏ.
![]() |
![]() |
Người không biết đến thực sự hình ảnh của người mình yêu. Vậy mà yêu đắm đuối. Yêu những cảm xúc dội qua từ suy tưởng và từ sự cộng hưởng mà tôi may mắn có được với những người bạn có chung một hợp cảm về âm nhạc khác.
Tôi đã có một người mà cả tôi và cậu đều yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, bằng xương bằng thịt. Tư tưởng của chúng tôi hợp nhau và chúng tôi say sưa nói về âm nhạc, về nhạc Trịnh. Sau này, tôi ghi lại những gì tôi đã sống với tình yêu qua lăng kính của những dòng nhạc Trịnh. Bỗng một ngày, tôi thấy mình đã có hơn chỉ một người Tình!
Liệu, có đến một ngày, tôi thôi không viết về người yêu ấy, về những kỷ niệm nằm sâu dưới đáy nhưng chưa hoàn toàn ngủ yên? Có thể. Và tôi sẽ đón chào điều đó bằng cả niềm vui lẫn sự nghẹn ngào.
Đôi khi, trong niềm đau và thương nhớ, người ta bỗng hiểu mình hơn và biết mình cần sự yêu thương đến mức nào hơn. Và như thế, tôi nên thực sự biết ơn những Tình Yêu mà nhạc Trịnh đã dạy cho tôi và dành cho cuộc sống này.
-
Dương Quỳnh Hoa







