Hài hòa hơn... đẹp lẻ loi một mình

(TuanVietNam) - Với chủ đề "con đường để công chúng tiếp cận âm nhạc đỉnh cao", hai vị khách mời là nhạc trưởng Ebbe Munk đến từ Dàn hợp xướng Hoàng gia Copenhagen (Đan Mạch) và nhạc trưởng kiêm MC Đặng Châu Anh - giảng viên tại Học viện Âm nhạc Quốc gia VN đã cùng "mổ xẻ" khá nhiều vấn đề thú vị từ đơn giản đến phức tạp...


>> Trực tuyến với nhạc trưởng Ebbe Munk và MC Châu Anh

"Vấn đề của Việt Nam là thiếu đào tạo căn bản"

* Thưa hai nhạc trưởng Ebbe Munk và Châu Anh, có một tình huống này đặt ra: các vị hứng thú với việc là một khán giả VIP ngồi nghe hợp xướng hơn hay là một nhạc trưởng, chỉ huy một dàn hợp xướng hơn? Sự thú vị ở mỗi vai trò này là như  thế nào?

- NT Ebbe Munk: Rất đơn giản: Tôi không thích là một khán giả VIP. Bởi khi bạn chỉ huy dàn nhạc, bạn sẽ trải nghiệm cảm giác được hòa phối các dàn, các bè..., bạn rút ra được những kinh nghiệm rất thực tiễn và có giá trị cho công việc của mình. Sẽ không thể có được điều đó khi chỉ ngồi nghe như một khán giả.

- NT Châu Anh: Tôi không muốn dùng từ VIP. Cả hai vai trò: người chỉ huy và một thính giả bình thường đều có những hứng khởi riêng. Tôi rất thích dàn hợp xướng trẻ em, đặc biệt là các em trai, bởi giọng chưa vỡ của các em rất hay. Đặc biệt là dàn Vienna Boys mới đến Việt Nam gần đây (tháng 10 năm 2008), được thưởng thức giọng hát thánh thiện của các em thật thư thái.

Còn khi ở vai trò nhạc trưởng, tức là một thành viên góp phần làm nên tác phẩm âm nhạc, cảm giác khi ấy rất đặc biệt, tôi được sáng tạo, hơn nữa lại là làm việc bên cạnh các em nhỏ thì càng tuyệt vời!

Nhạc trưởng Ebbe Munk của Dàn Hợp xướng Hoàng gia Copenhagen
và nhạc trưởng Đặng Châu Anh (Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam)
tham gia bàn tròn trực tuyến tại tòa soạn VietNamNet vào chiều 19/2
(Ảnh: Lê Anh Dũng)


* Ông Ebbe Munk có thể giới thiệu kĩ càng hơn với độc giả về các thành phần của dàn hợp xướng, các thành viên của Dàn Hợp xướng Hoàng gia Copenhagen được tuyển lựa như thế nào?

NT Ebbe Munk: Ở Dàn hợp xướng hoàng gia Copenhagen của chúng tôi có tổng cộng 125 thành viên, gồm 2 nhóm: thứ nhất là các nam ca sỹ chuyên nghiệp (tuổi 20-50); nhóm thứ hai là các em bé trai chưa vỡ giọng từ 8-14 tuổi.

Các em bé trai đến từ khắp nơi ở Copenhagen, được đào tạo về âm nhạc trong 2 năm, sau đó họ sẽ đến hát ở các nhà thờ Copenhagen hầu hết các ngày chủ nhật. Song song với đó là 3 năm luyện tập với các ca sỹ chuyên nghiệp trong dàn hợp xướng chính thức gần như hàng ngày.

Dàn hợp xướng đi biểu diễn nhiều nơi trên thế giới, thỉnh thoảng chia thành các nhóm nhỏ biểu diễn ở các quốc gia, lần này đến Việt Nam chúng tôi có 45 người: 15 nam ca sỹ chuyên nghiệp và 30 em nhỏ.

* Những dàn hợp xướng mà ông chỉ huy có sự kết hợp đào tạo đặc biệt nào giữa các cơ sở giảng dạy về âm nhạc trong nước hay không?

- NT Ebbe Munk: Các thành viên đều được đào tạo trong trường âm nhạc chuyên nghiệp của chúng tôi. Các ca sỹ chuyên nghiệp có thể đến từ những dàn nhạc khác, nhưng có thể khẳng định là đa số thành viên trong Dàn Hợp xướng Hoàng gia Copenhagen hầu như đều xuất thân từ trường đào tạo của chúng tôi do tôi là giám đốc nghệ thuật.

Ở Đan Mạch, ngoài các hợp xướng chuyên nghiệp còn có các dàn hợp xướng không chuyên, nhiều khi những người chuyên nghiệp với mức thu nhập rất cao lại hát không tốt bằng các dàn hợp xướng nghiệp dư. Điều may mắn là các thành viên của Dàn hợp xướng Hoàng gia Copenhagen đều được đào tạo bài bản, giọng hát tốt và hòa thanh rất chuyên nghiệp, cao cấp (cười).

Ở Việt Nam, tôi nhận thấy vấn đề là: Các bạn không phải không có sẵn nhân tài, nhưng họ chưa được hưởng những hình thức đào tạo căn bản và bài bản từ bé, vì vậy việc phát hiện và bồi dưỡng các thành viên cho một dàn hợp xướng chuyên nghiệp chắc chắn sẽ gặp nhiều khó khăn. Đó là điều phải quan tâm.

(Ảnh: Lê Anh Dũng)


Tôi đã nói với chỉ huy của dàn hợp xướng Việt Nam rằng tập hợp những người thích hát hợp xướng ở nước các bạn khoảng 1, 2 tuần mỗi năm. Điều quan trọng là phải luyện tập hàng ngày. Đó là điều tôi ở Việt Nam thực hiện chưa thật hiệu quả, không nên chỉ chú trọng vào chỉ huy hợp xướng, mà phải phát triển cả những người đào tạo, những người hát hợp xướng. Tôi muốn nhắc lại: ở Việt Nam cần có luyện tập và đào tạo bài bản.

* Cái hay của hợp xướng có phụ thuộc vào đó là “đại hợp xướng” hay “tiểu hợp xướng” không, thưa ông?

- NT Ebbe Munk: Một số bản đại hợp xướng đòi hỏi sự hỗ trợ của nhiều giọng ca tham gia, còn hợp xướng cần ít đối tượng tham gia như các tiểu phẩm thì không cần.

Theo tôi, cái đẹp không phải ở chỗ là đại hợp xướng hay tiểu hợp xướng mà là ở giá trị nghệ thuật, ở chỗ đóng góp của các giọng ca trong từng câu hát như thế nào.

* Vai trò của dàn nhạc trong loại hình hợp xướng như thế nào và người chỉ huy thì có bí quyết gì để phối hợp dàn nhạc và hợp xướng để có thành công trong buổi biểu diễn?

NT Ebbe Munk: Xây dựng một tổng thể như vậy cũng giống hệt như xây dựng một căn nhà, trước tiên phải luyện tập dàn hợp xướng, tiếp đến dàn nhạc, đơn ca, tiếp tục lặp lại trật tự ấy, thật bền bỉ, sau đó kết hợp cả ba thành phần, sự luyện tập bao lâu tuỳ thuộc vào chất lượng của dàn nhạc và hợp xương, mức độ khó dễ của tác phẩm.

* Dàn thánh ca trong nhà thờ là hình thức quan trọng của hợp xướng, cách hiểu này có đúng không, thưa ông?

- NT Ebbe Munk: Để là một dàn hợp xướng hay, không nhất thiết phải biểu diễn trong nhà thờ mà điều quan trọng là phải có sự luyện tập tốt. Ở Châu Âu có truyền thống lâu đời là các buổi lễ trong nhà thờ chúng tôi thường có dàn thánh ca.

Vậy nhưng dàn hợp xướng của chúng tôi không hay biểu diễn ở nhà thờ, mà hay biểu diễn ở các thính phòng, ví như ở Sidney, Singapore và tháng 5 tới là Nhà hát Lớn Hà Nội. Quan trọng là phải tạo điều kiện để các em trong dàn hợp xướng thường xuyên luyện tập để duy trì và phát triển giọng hát của mình.

Hai vị khách mời chăm chú trả lời câu hỏi (Ảnh: Lê Anh Dũng)


* Khi nào thì chúng ta cần đến một dàn hợp xướng có nhạc đệm và khi nào cần đến một dàn hợp xướng không nhạc đệm? Nhạc kịch khác hợp xướng như thế nào?

- NT Ebbe Munk: Hợp xướng có nhạc đệm bắt đầu từ khoảng những năm 1600, khi xuất hiện các tác phẩm thính phòng lớn như của Bach, Handel...vv... còn hình thức hợp xướng không có nhạc đệm thì người biểu diễn phải tự tìm phương cách để điều chỉnh làm sao cho bắt đầu và kết thúc đều thật chuẩn xác, điều này đúng là không dễ dàng chút nào.

Hợp xướng có nhạc đệm hay không nhạc đệm cũng phụ thuộc vào tác phẩm cụ thể. Tuy thế, điều quan trọng nhất trong một dàn hợp xướng vẫn là "sự hài hòa giữa các giọng hát". Cảm giác thực sự rất tuyệt khi lắng nghe một dàn hợp xướng mà các thành viên kết hợp thật hài hòa với nhau.

Còn nếu so sánh nhạc kịch (Opera) với hợp xướng thì: Trong Opera vai trò của hợp xướng không phải là quan trọng nhất, mà là tình tiết, diễn biến của các nhân vật trong vở nhạc kịch, dàn hợp xướng chỉ là mở đầu, báo hiệu kịch tính giữa các nhân vật mâu thuẫn, chém giết...vv...

Ảnh: Lê Anh Dũng

Còn trong loại hình hợp xướng (Choir): Tạo nên âm thanh khi mọi người cùng làm việc với nhau, cùng hát một thứ, cùng vào một thời điểm. Trong hợp xướng cũng có thể diễn tả nhiều tính chất âm nhạc, kịch tính, yêu thương, vui buồn, nhiều tác phẩm phức điệu thì các bè đối đáp, tung hứng với nhau rất hay.

Ở châu Âu, khán thính giả yêu thích hai loại hình đều rất đông đảo. Nhưng nếu đã thích hợp xướng thì không nhất thiết đi xem cả Opera và ngược lại.

Cũng như Tháp Eiffel hay Hội An, phải bảo tồn hoặc sẽ tàn lụi...

* Thưa ông, ở Đan Mạch, nhu cầu và thái độ của công chúng đối với thưởng thức các chương trình biểu diễn thế nào? Đa số công chúng có thực sự hiểu cái hay, cái đẹp của âm nhạc cổ điển, hàn lâm nói chung và hợp xướng nói riêng?

- NT Ebbe Munk: Ở Đan Mạch, có thể nói là đông đảo khán giả thưởng thức các buổi biểu diễn hợp xướng, Bắc Âu có truyền thống mạnh mẽ về lĩnh vực này, có nhiều người dân Đan Mạch hiểu biết về hợp xướng, họ biết nhiều tác phẩm kinh điển của như Bach, Handel... nhu cầu này không chỉ có vào các dịp giáng sinh mà thường trực trong đời sống sinh hoạt thường ngày.

Tuy vậy, sẽ thật không công bằng nếu tôi khẳng định rằng "Tất cả người dân Đan Mạch đều yêu thích và thưởng thức âm nhạc hàn lâm". Cách nói đó không phản ánh bức tranh hoàn thiện, hợp xướng, nhạc cổ điển... chỉ thực sự phổ biến trong tầng lớp người Đan Mạch có học thức cao. Rất nhiều người Đan Mạch vẫn yêu thích các loại hình âm nhạc phổ biến khác như pop, rock, R&B...v.v

* Thưa chị Châu Anh, đa phần công chúng Việt Nam chưa có điều kiện tiếp cận với các chương trình hợp xướng, giao hưởng thính phòng. Ở vai trò một người đang tích cực giới thiệu loại hình âm nhạc này đến khán giả, chị có thể nói gì về cái hay, cái đẹp của chúng?

NT Châu Anh: Hợp xướng là loại hình âm nhạc có tính cộng đồng cao, nhưng ở Việt Nam chỉ sử dụng trong các sự kiện trọng đại, có sự tham gia của nhiều người, chưa thực sự vận dụng được hết những nét đẹp và tầm vĩ mô của loại hình này.

Thêm nữa, hầu như dàn hợp xướng thính phòng ở Việt Nam mới chỉ có ở các trường nghệ thuật chuyên nghiệp, còn ở ngoài chỉ là dàn đồng ca tập thể.

Giao hưởng và hợp xướng gần đây đã phổ biến hơn, vì sự giáo dục âm nhạc đối với thế hệ trẻ đã tốt hơn. Ví như ở Học viện Âm nhạc Quốc gia gần đây cử một số giáo viên đi học ở Thuỵ Điển để học tập chuyên nghiệp, đây là cách mà Việt Nam nên phát huy để có một thế hệ khán giả mới thưởng thức âm nhạc kinh điển.

Tôi hi vọng trong ít năm tới đây sẽ định hình rõ nét một thế hệ khán giả mới thưởng thức âm nhạc thính phòng và hợp xướng nhiều hơn nữa, để âm nhạc hàn lâm có vị trí xứng đáng trong đời sống văn hóa của chúng ta.

* Như chúng tôi được biết, ở các quốc gia phương Tây có rất nhiều chương trình đưa âm nhạc đỉnh cao đến với công chúng, ví dụ như phát hành các bộ đĩa easy-listening, hay Classical for Children, hay hãng Walt Disney có bộ đĩa Fantasia, kết hợp giữa nhạc giao hưởng-thính phòng với phim hoạt hình… Còn ở VN chúng tôi có cô ca sĩ Mỹ Linh làm album “chat với Mozart” hát trên nền các bản nhạc cổ điển. Vậy ở Đan Mạch có những hình thức tiếp cận như thế này không? Đó có phải là cách hiệu quả để đưa nhạc hàn lâm đến gần công chúng phổ thông?

- NT Ebbe Munk: Ở Đan Mạch có những trẻ em hát trong các chương trình truyền hình, chúng tôi cũng tích cực thuyết phục các phương tiện truyền thông thực hiện các chương trình giới thiệu nhạc cổ điển để công chúng có thể học cách tiếp cận với nhạc cổ điển, nếu không nó sẽ lụi tàn.

Một yêu cầu căn cốt là chương trình cổ điển phải xây dựng sao cho thật vui, thật hấp dẫn, ví như cả thế giới đều thích thú lắng nghe bộ ba tenor huyền thoại là Carreras, Placido Domingo và Luciano Pavarotti, họ được ngưỡng mộ và biết đến nhiều như thế vì phong cách biểu diễn hài hước, nhẹ nhõm của họ khiến Opera trở nên thật lý thú, thu hút. Đây là cách rất hay để truyền bá âm nhạc hàn lâm.

* Thưa chị Châu Anh, Nhiều bạn đọc muốn hỏi: Chúng tôi chưa được đào tạo căn bản về âm nhạc, chúng tôi cũng không phải là người theo công giáo, vậy thì chúng tôi phải bắt đầu từ đâu và có cách nào để chúng tôi có thể tiếp cận và hiểu được giao hưởng, hợp xướng nói riêng và âm nhạc đỉnh cao nói chung?

- NT Châu Anh: Có hai khía cạnh: Nếu muốn trở thành thành viên dàn hợp xướng, bạn có thể ghi danh để luyện thi vào Khoa Lý luận-Sáng tác- Chỉ huy (Môn Chỉ huy hợp xướng hoặc Thanh nhạc) tại Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam để có cơ hội vào học các kỹ thuật hát hoặc chỉ huy hợp xướng tại đây.

Nếu bạn vẫn còn trong lứa tuổi thanh thiếu niên, bạn hoàn toàn được chào đón đến với dàn hợp xướng thiếu nhi do tôi phụ trách tại Học viện Âm nhạc Quốc gia hoặc hợp xướng thiếu nhi tại Trung tâm Nghệ thuật Sol Art (ngõ 19 Liễu Giai), - nhưng trước hết sẽ phải qua kiểm tra trình độ âm nhạc và thử giọng, nếu bạn đã học qua 1 khoá nhạc lý cơ bản thì sẽ là tốt nhất.

Tháng 7 tới các em hợp xướng tại Sol Art (dưới sự giúp đỡ của Nhà hát nhạc Vũ kịch VN) sẽ tham gia dự thi tại Festival Hợp xướng Thiếu nhi Quốc Tế tại Geong Nam – Hàn Quốc. Và tháng 8 sẽ tham dự biểu diễn cùng Hợp xướng Không biên giới (The Voices without borders) tại Michigan – Hoa Kỳ.

Muốn tìm hiểu về thể loại hợp xướng thính phòng giao hưởng, hoàn toàn có thể mua những cuốn giáo trình trích giảng âm nhạc thế giới, lịch sử âm nhạc thế giới tại Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam. để hiểu về các trường phái âm nhạc, các tác phẩm kinh điển, các CD, VCD của Johann Sebastian Bach, Handel… album của các dàn hợp xướng The Angel Voices, Vienna Boys, Australian Girls…

Còn nếu các bạn có một nhóm những người yêu nhạc và muốn hát hợp xướng thính phòng, tôi sẵn sàng đến dạy miễn phí

Ảnh: Lê Anh Dũng


* Chị có dự định gì để giới thiệu loại hình hợp xướng thính phòng đến đông đảo công chúng Việt Nam?


NT Châu Anh: Hiện nay tôi đang có một số ý tưởng và đang khởi động ý tưởng này, đó là “xã hội hoá âm nhạc” - tôi sẽ xin phép Cục Nghệ thuật Biểu diễn và Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam cho hợp xướng thiếu nhi được đi biểu diễn ở nhiều nơi trong thành phố, ví dụ các quảng trường, các trường đại học, trường phổ thông, mẫu giáo và các viện dưỡng lão, trại trẻ mồ côi..vv… để cho mọi người đều có cơ hội được thưởng thức thể loại âm nhạc này.

Tôi muốn âm nhạc, đặc biệt là hợp xướng thính phòng đến với đông đảo công chúng ở mọi thế hệ, mọi tầng lớp và mọi nơi, mọi lúc. Khi mọi người tiếp cận được với vẻ đẹp của loại hình hợp xướng này, chắc chắn một thế hệ khán giả sau này sẽ gần gũi hơn với âm nhạc đỉnh cao.

* Ở những chương trình trao đổi văn hóa giữa VN và các nước thông qua âm nhạc, kịch nghệ, phim ảnh… tại các trung tâm văn hóa như L’ Espace, Viện Geothe, Hội đồng Anh, những chất liệu văn hóa truyền thống được sử dụng bên cạnh các trào lưu văn hóa hiện đại. Ông nhìn nhận ý nghĩa thực tiễn của những hoạt động này là gì? Công chúng của những nền văn hóa có quy mô kinh tế nhỏ hoặc dân số nhỏ được gì và mất gì qua sự giao lưu văn hóa này?

- NT Ebbe Munk: Đây là một ý tưởng hay. Điều quan trọng tôi muốn nói là nếu chúng ta nhìn ở tầm cao hơn, trông thấy toàn cảnh thì nhạc cổ điển là một di sản thế giới, những tác phẩm bất hủ mà mọi nơi, mọi người trên thế giới phải bảo vệ.

Giống như những di sản văn hóa thế giới như Vạn Lý Trường Thành ở Trung Quốc, tháp Eiffel ở Paris, Hội An của Việt Nam, mỗi công trình đó lại phản ánh bản sắc văn hóa riêng của từng miền đất, từng dân tộc, nhưng là tài sản chung của nhân loại, nhạc cổ điển cũng như vậy.

Một ví dụ "thú vị" cho sự kết hợp văn hóa là dàn nhạc chúng tôi yêu cầu một nhạc sỹ Brazil sáng tác, sau đó tổ chức biểu diễn ở Thượng Hải - tất nhiên, qua những giọng ca của dàn hợp xướng Bắc Âu, pha trộn thì như thế, nhưng cái quan trọng vẫn là những nỗ lực để âm nhạc hàn lâm được tiếp tục tỏa sáng, được bảo tồn.

Tôi xin nhắc lại: Đó là điều mà mọi người trên thế giới này đều nên chung tay góp sức vào thực hiện. Nếu không, nhạc cổ điển sẽ lụi tàn.

Hài hòa hơn... đẹp lẻ loi một mình

* Ông đã bao giờ nghe những bản hợp xướng của Việt Nam như Du kích sông Thao, Tiến về Hà Nội, Ca ngợi Hồ Chủ tịch, Đất nước, Bài ca đất phương Nam, Mùa xuân trên Tp.HCM… hay bất kỳ một bản hợp xướng nào của VN chưa? Ông đánh giá thế nào?

- NT Ebbe Munk: Sáng nay (19/2) tôi đã làm việc với dàn hợp xướng của Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam, được lắng nghe và cùng luyện tập bản Trống cơm với các thành viên ở đó. Tôi có thể nhận xét thế này: từng giọng ca riêng lẻ thể hiện rất xuất sắc, được đào tạo bài bản, kĩ năng hát cá nhân tốt nhưng còn thiếu kĩ năng tập thể.

"Thầy" Ebbe Munk đang được hướng dẫn phát âm ca từ của bài Trống cơm
trong buổi làm việc tại Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam ngày 19/2/2009


Phần sau của buổi tập, tôi đã chỉ huy một bản của Handel cho các bạn ca sỹ luyện tập hợp xướng, đến cuối buổi thì kết thúc tốt đẹp, hoà nhịp rất chuẩn.

* Thưa chị Châu Anh, nhiều người nói hiện nay là nền âm nhạc ca khúc đang chiếm ưu thế ở Việt Nam và nhiều khi công chúng quên mất việc thưởng thức những tác phẩm khí nhạc. Như thế, chị có nghĩ rằng nếu loại hình hợp xướng càng phổ biến thì sẽ càng làm cho “nền âm nhạc ca khúc” đó trở nên phát triển hơn chăng?

- NT Châu Anh: Tôi cho rằng: Không nên đánh đồng thể loại hợp xướng thính phòng với những hình thức ca khúc nhạc nhẹ đang phổ biến hiện nay. Hợp xướng thính phòng chính là một thể loại âm nhạc quy tụ các “nhạc cụ” (ở trường hợp này là giọng hát con người), phối hợp để hoà tấu cùng nhau, cũng có thể bao gồm cả dàn nhạc đệm hoặc không nhạc đệm.

Hợp xướng thính phòng càng phổ biến tới rộng rãi công chúng có nghĩa là âm nhạc bác học có nhiều cơ hội để được bảo tồn hơn, chứ điều đó không chỉ khiến “nền âm nhạc ca khúc” phát triển hơn.

* Đặc trưng của loại hình hát hợp xướng là sự hài hòa, hòa hợp giữa các giọng ca để tạo thành một tác phẩm. Cho nên muốn có dàn hợp xướng tốt phải có những người biết "hi sinh" giọng ca của mình để hòa nhịp chung. Chị nghĩ sao về nhận định này?

NT Châu Anh: Bạn đã đúng khi nói "hợp xướng thực sự là vẻ đẹp hài hoà của một tập thể khi cùng thể hiện âm nhạc". Đúng là phải có sự “hi sinh” nhưng đó là sự hi sinh “cái tôi” chứ không phải là hi sinh “giọng ca”, bởi vì giọng ca đẹp thì ở đâu cũng đẹp nhưng cái đẹp đó phải hài hoà với tổng thể, đúng với cái tên “hợp xướng” (nghĩa là: sự hài hoà, hợp lại những giọng ca).

Thậm chí, nếu dàn hợp xướng đó không có nhiều giọng ca xuất sắc thì nếu đạt được sự hài hoà, nó vẫn có tầm ảnh hưởng lớn hơn những cái đẹp lẻ loi.

* Vậy thì làm thế nào để thu hút nhiều ca sỹ có giọng hát hay, để họ thu mình lại, hòa hợp với tập thể chứ không phải... vuột ra ngoài?

- NT Châu Anh: Đây cũng là một ý khiến tôi băn khoăn lâu nay, sau khi tham gia các khoá học về teamwork (kỹ năng làm việc nhóm, tập thể), tôi thấy rằng người Việt Nam mình nói chung làm việc tập thể chưa đạt hiệu quả bởi chưa có tính kỷ luật cao, chúng ta vẫn thường đề cao "cái tôi", ai cũng muốn mình nổi bật giữa tập thể mà không để ý rằng sự hoà hợp tốt của tập thể sẽ là động lực phát triển xã hội.

Cô giáo - nhạc trưởng Châu Anh cùng với dàn hợp xướng thiếu nhi


Với hợp xướng, chúng tôi cố gắng làm cho các em hiểu được: khi làm việc tốt và hiệu quả trong một tập thể thì khả năng thành công rất cao khi hát solo (đơn ca) bởi vì hát solo vẫn đòi hỏi những kỹ năng như là nghe nhạc, hoà quyện vào các bè đệm của dàn nhạc, cảm thụ âm nhạc…vv… Đây là những kỹ năng sẽ đạt được thông qua hát hợp xướng.

* Khi xảy ra trường hợp ca sĩ muốn bứt ra từ hợp xướng để khẳng định "cá tính" của mình, trở thành những giọng ca solo – chị sẽ giải quyết thế nào?


- NT Châu Anh: Thực ra tôi không cần phải "giải quyết" gì cả (cười), vì một giọng ca đẹp khi làm việc trong dàn hợp xướng, tự thân cũng đã rất nổi trội, tôi sẽ khuyến khích và tạo điều kiện cho họ tự tin đứng độc lập trong việc hát solo.

* Tác phẩm hợp xướng nào gây cho chị sự xúc động nhất khi ở vai trò người thưởng thức hoặc chỉ huy trong quãng thời gian làm nghề của mình?

- NT Châu Anh: Đó là tác phẩm Giao hưởng số 9: Ode to Joy (Hướng tới niềm vui) của nhà soạn nhạc thiên tài Ludwig van Beethoven – tôi đã có may mắn được làm trợ lý (dựng bè nữ) cho nhạc trưởng Savier Rist (người Pháp) khi ông sang Việt Nam hợp tác dàn dựng cho dàn nhạc và hợp xướng của Nhạc viện Hà Nội (nay là học viện âm nhạc quốc gia VN).

Tôi vừa được thưởng thức tác phẩm ở vai trò một thành viên hát trong hợp xướng và một người dàn dựng một phần tác phẩm.

Đây thực sự là một tác phẩm vĩ đại, có nội dung lớn mang tính chất toàn cầu: ánh sáng chiến thắng bóng tối, mang tới niềm vui và hạnh phúc cho toàn nhân loại, xứng đáng là thông điệp mà loài người gửi lên vũ trụ để giao tiếp với người hành tinh khác (nếu họ có thực sự tồn tại).

Xin cảm ơn nhạc trưởng Ebbe Munk và nhạc trưởng Châu Anh!
  • Tuần Việt Nam
* Xin bạn vui lòng gõ tiếng việt có dấu