Dù cầu vồng không về sau đêm mưa

(TuanVietNam) - Phải rồi! Đi qua những mất mát đau thương, sau bao nhiêu ngổn ngang, tê tái và mịt mùng; khi đã biết "cầu vồng không về sau đêm mưa" , thì cả anh và em đều sẽ "là như thế" , say đắm hơn, nồng nàn hơn cho những yêu thương, biết trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên nhau.


Ca khúc: CẦU VỒNG ĐÊM MƯA
Sáng tác: Đỗ Bảo
Thể hiện: Trần Thu Hà
*****

"Cầu vồng xuất hiện để nối liền những bờ xa cách." Cô bạn ngày xưa đã nói như vậy khi cùng ngắm cồng vồng với tôi sau một cơn mưa chiều cuối hạ. Ngày ấy tôi đã tin là như thế, cho đến giờ niềm tin ấy vẫn vẹn nguyên...

Rồi bất chợt một ngày gần đây, vẫn cô bạn thời ấu thơ ấy gửi cho tôi ca khúc Cầu vồng đêm mưa của Đỗ Bảo với lời nhắn: "Bài hát mà mình cực thích đó. Cậu có tin là cầu vồng sẽ về sau đêm mưa không?"

Bâng khuâng như chạm vào một chút gì đó ấm áp trong khoảng trời xưa cũ đã qua, tôi lặng lẽ nghe và ngỡ ngàng với thật nhiều cảm cảm xúc qua giọng hát phiêu linh của Hà Trần:

Dưới đêm mưa những ngón tay ngại ngùng
rồi cũng xiết lấy nhau
nhìn trong mắt sâu đêm tương lai mịt mùng…

Nguồn: flickr.com


Bên ngoài kia, sau tấm rèm cửa xanh lơ là một màn đêm đầy sao, không mưa, nhưng chập chờn thấy một cơn mưa vô hình khác đang giăng ngang lòng mình qua từng nhịp trống trập trùng, từng ca từ dìu dặt rơi xuống lòng thật nhẹ, thật êm mà ướt đằm tựa một trời mưa. Và Đỗ Bảo âm thầm dẫn dụ người nghe vào một không gian huyền hoặc của đêm mưa

Sau những ánh lửa
Vì mùa mưa ta thấy lạnh lùng
Vì đêm che giấu muôn trùng
Hay vì ta nhung nhớ khôn cùng?


Cái tài tình của Đỗ Bảo trong ca khúc này là đã tạo ra được một cuộc hôn phối tuyệt đẹp cho những ca từ và giai điệu. Tất cả được quyện hòa trong giọng hát nhẩn nha, cách phiêu rất riêng, cao vút, đầy đặn mà nhẹ tênh mang màu sắc Hà Trần khiến lời ca như được chắp cánh, vút bay lên từ khúc tự tình của nồng nàn thương yêu:

Ngoài kia những linh hồn yêu đương vỗ cánh
Qua mái nhà qua những rặng cây bóng xòa
Bay về đâu đó, tự tình mùa mưa gió
Một ngày ta đã hết yêu nhau
Hay vẫn đắm say ?

Gió mưa không đáp lời, chỉ loanh quanh, thầm hát bên trời…


Tình yêu nói bằng những ngôn ngữ bí ẩn riêng của mình với nhiều tâm trạng, cung bậc tình cảm khác nhau: yêu thương và hờn ghen; nhớ nhung và khao khát; đắm say và hoang mang lo sợ - sợ "một ngày ta đã hết yêu nhau" như nỗi trăn trở của nhân vật trữ tình của Đỗ Bảo.

Nguồn: deviantar.com


Hỏi đêm, hỏi mưa - để rồi cuối cùng lại quay về hỏi chính lòng mình, hỏi chính tình mình "từ những ngày cầu vồng không về sau đêm mưa"… Ám ảnh và day dứt, run rẩy và thổn thức, bẽ bàng và cô đơn khi đoạn điệp khúc về "những linh hồn yêu đương vỗ cánh" trở đi trở lại trong cả hai đoạn lời của bài hát:

Thả đi những linh hồn yêu đương vỗ cánh
Qua mắt hiền qua đôi bàn tay rất mềm
Biết buồn như đã, biết khổ đau như đã…


Tôi vẫn luôn tin rằng âm nhạc là thứ ngôn ngữ chung duy nhất cho tất cả loài người trên toàn thế giới, bởi nó biết cách dẫn dụ con người ta để lòng mình, hồn mình trôi vào trong những cung bậc cảm xúc của ca từ và giai điệu một cách tài tình đến diệu kỳ. Âm nhạc của Đỗ Bảo cũng vậy. Cái trập trùng, lãng đãng của Cầu vồng đêm mưa như ánh lửa khi gần khi xa, khi bùng lên, cháy sáng rực rỡ cho những đam mê và thương yêu, khi lại run rẩy lịm dần, ngấm dần theo mưa gió của nỗi đau bởi một thực tại: "Niềm tin ta dễ thay, niềm vui dễ vay - khi xa mặt cách lòng."

Quá khứ và thực tại chập chờn, đan cài giữa nỗi buồn của tận cùng khổ đau: "Biết buồn như đã, biết khổ đau như đã…"

Nhưng, chỉ tới khi biết buồn biết khổ, sống cùng những cảm giác mất mát, hụt hẫng, con người ta mới nhận ra, nhìn ra những hạnh phúc đời thường giản dị quanh mình mà thường ngày ta vẫn vô tình bỏ qua, để rồi bước qua hết những băn khoăn, nghi ngại, họ trở lại với nhau và sống hết mình cho một đêm mưa của:

Những đam mê con người
Từ trăm năm, vọng tiếng gọi mời...

Nguồn: stugrievephotography.com


Đam mê đấy, cháy bỏng đấy, quấn xiết đấy - nhưng những cảm xúc của nhục cảm đơn thuần như bị xóa nhòa đi, chỉ còn lại sự thăng hoa, lấp lánh, giao hòa diệu kỳ của một thứ tình cảm chân thành và thánh thiện, hồn nhiên như cây cỏ đắm mình, xanh lên mơn man trong đêm mưa tự thuở hồng hoang.

Anh là như thế
Em là như thế
Từ những ngày cầu vồng không về sau đêm mưa....


Phải rồi! Đi qua những mất mát đau thương, sau bao nhiêu ngổn ngang, tê tái và mịt mùng; khi đã biết "cầu vồng không về sau đêm mưa", thì cả anh và em đều sẽ "là như thế", say đắm hơn, nồng nàn hơn cho những yêu thương, biết trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên nhau, không còn rào cản của những nghi ngại, lo sợ một điều gì đó mong manh mà để "những linh hồn yêu đương vỗ cánh" hết mình trong đêm mưa.

"Cầu vồng xuất hiện để nối liền những bờ xa cách." Có lẽ người nhạc sĩ tài hoa mang tên Đỗ Bảo cũng có một niềm tin như vậy, dẫu "cầu vồng không về sau đêm mưa", nhưng nếu giữ được niềm tin, cầu vồng sẽ về trong mối giao hòa của những trái tim, hát lời yêu thương đồng điệu.
* Xin bạn vui lòng gõ tiếng việt có dấu