Cô gái đến từ hôm qua
Xuôi ngược thời gian tìm về với một lời hứa ngày xa xưa đã vụt đến vụt đi trong lằn ranh giữa tình bạn và tình yêu. Lời hứa dường như là nỗi khao khát mãnh liệt của bất kỳ ai đã từng mang cho mình những giằng xé của một thời vọng tưởng...
Ca khúc: Cô gái đến từ hôm qua
Sáng tác: Trần Lê Quỳnh
********
Có một ngày, đứa trẻ lớn lên từ trong ngày hôm qua với những lần được hạnh ngộ với đời, với người, với cả những yêu thương dang dở bởi những lần ngẫu nhỉ bắt gặp và lắng nghe.
Xuôi ngược thời gian tìm về với một lời hứa ngày xa xưa, sẽ quay trở lại tìm một người bạn đã vụt đến vụt đi trong lằn ranh giữa tình bạn và tình yêu. Và dường như lời hứa ấy còn là một nỗi khao khát mãnh liệt của bất kỳ ai đã từng mang cho mình những giằng xé của một thời vọng tưởng...
Hôm qua vừa mới yêu nhau đấy thôi, nay đã vội mất nhau, mất sạch như người đi buôn không còn vốn liếng... nhưng thuỷ chung vẫn âm thầm dự cảm cho mình một ngày nào đó được trở về, được quay lại với tất cả những hân hoan sau khi đã có thể vượt qua mọi thứ. Là bản thân, là nỗi nhớ, niềm đau của vết thương lòng hôm nay, để chỉ có thể được trở lại là những người bạn. Một người bạn của ngày hôm qua không hơn không kém!

Không biết từ lúc nào, tôi bắt đầu nhận ra trong những ca khúc của Trần Lê Quỳnh có một điều gì đó rất riêng trong việc sử dụng ca từ để chuyển đạt nội dung bài hát. Ban đầu là "Chân tình", sau nữa là "Nhớ gấp ngàn lần hơn"... và nay là "Cô gái đến từ hôm qua".
Đó là sự đối lập của từ ngữ khi diễn đạt một điều gì đó, không giống như Phó Đức Phương trong "Không thể và có thể", ở Quỳnh đó là sự diễn tả của tâm trạng, của những xúc cảm đối lập nhưng rất gần gũi trong những tâm trạng thuận nghịch ở nơi mỗi con người.
...
Một ngày đã quên tất cả lại nhớ về nhau
...
Và ngày hôm nay anh như đứa trẻ
của ngày hôm qua xa xôi tìm về
...
Tình yêu đầu trôi xa dư âm để lại
...
Cuộc đời này dù ngắn, nỗi nhớ quá dài
Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại
Và hôm nay, đứa trẻ của ngày hôm qua vẫn đang từng ngày sống trong những khắc khoải ấy với bao điều muốn được quên đi, để có thể trở lại vào một ngày mai như một lời hẹn ước, để đẹp sao cho một thời yêu nhau không trọn vẹn với ước mơ đầu tiên. Để sau tình yêu ấy vẫn còn có thể được trở về với nhau như hai người bạn, như cái thuở xa xưa đã từng là như thế...
Thời gian vẫn trôi đi không ngừng nghỉ. Cũng có thể đó sẽ là ngày mai, cũng có thể sẽ là một tuần, một tháng, một năm hoặc nhiều hơn đi nữa, nhưng sẽ ấm lòng hơn với một niềm khao khát được quay về... Quay về từ một ngày đã đủ lớn, lớn cả về trong tư tưởng và cảm quan, lớn để đủ nhận ra được từ nhau những suy nghĩ cho mình và cho nhau...Để sống mãi những thời khắc của đứa trẻ ngây ngô với tiếng cười không gợn chút ưu tư phiền muộn.
Dường như là vẫn thế em không trở lại
Mãi mãi là như thế anh không trẻ lại
Vẫn biết đời sống luôn có những giá trị riêng biệt cho mỗi chọn lựa từ ngày hôm nay, và có những ước muốn cho dù thật bình thường, thật giản dị, nhưng không dễ dàng để có thể biến thành sự thật. Liệu rằng có hay không một ngày nào đó được "trẻ lại như ngày hôm qua!"
Và thật buồn khi tôi tự hỏi, liệu đến bao giờ? Một tháng? Một năm? Năm năm? Mười năm? hay còn hơn thế nữa?...Liệu rằng thời gian có làm tàn phai đi những gì đã từng đến hay không?
Cám ơn Trần Lê Quỳnh vì đã sáng tác ca khúc này với tất cả những gì đã chuyển tải, Cám ơn Milou vì đã giúp Muathutrong có được lời bài hát này, để trong mọi ngày, Muathutrong có được những phút giây được đồng cảm với những tâm sự mà mình đang có, và thắp lên cho mình một điều gì đó ở ngày mai... Dù có xa xôi...
Cảm xúc của Muathutrong - TTVNOL.