Bản giao hưởng của tình yêu và lòng kiêu hãnh

Tôi nghe Ca ngợi Tổ quốc của nhạc sỹ Hồ Bắc trong một căn phòng nhỏ ở một ngõ phố nhỏ cách xa những con đường suốt ngày ồn ã xe cộ - nhưng bài hát đã truyền vào tôi một cảm xúc thật rộng lớn, rộng lớn như đồng ruộng, như sông núi, như biển cả và bầu trời của xứ sở chúng ta.

>>>>Việt Nam quê hương tôi-giấc mơ về một xứ sở thanh bình

>>>>Tổ quốc: Tình yêu, đức tin và sự dâng hiến


Ca khúc: CA NGỢI TỔ QUỐC
Tác giả: Hồ Bắc
*****

Nếu Việt Nam quê hương tôi của nhạc sỹ Đỗ Nhuận là giấc mơ về một xứ sở thanh bình thì Ca ngợi Tổ quốc của nhạc sỹ Hồ Bắc là bản giao hưởng về tình yêu và lòng kiêu hãnh về tổ quốc của những con người Việt Nam.

Với lớp lớp giai điệu da diết và hùng tráng vang lên, bài ca như một lá cờ đỏ sao vàng khổng lồ bay cuồn cuộn trong gió dưới bầu trời kỳ vĩ của mùa Thu.

Bạn có nghe tim mình
rưng rưng nỗi xúc động
mỗi khi ngắm nhìn lá quốc kì tung bay?

Có một điều mà tôi luôn luôn suy ngẫm khi nghe ba ca khúc Tình ca, Việt Nam quê hương tôiCa ngợi Tổ quốc ở những ngày này là trong những bài ca kỳ vĩ về tổ quốc Việt Nam, một đất nước trải qua quá nhiều chiến tranh để giữ nước và giành độc lập lại không hề có tiếng súng.

Tôi đã nói về điều này khi viết về hai bài ca trước đó. Nhưng trong Ca ngợi Tổ quốccủa nhạc sỹ Hồ Bắc, tôi vẫn tiếp tục nói về điều kỳ vỹ ấy. Bởi điều đó cho chúng ta - những người Việt Nam, và cho cả thế giới hiểu đúng hơn, sâu hơn khát vọng hoà bình của một dân tộc.

Lòng kiêu hãnh lớn nhất về Tổ quốc của mỗi công dân là lòng kiêu hãnh về chủ quyền và sự tươi đẹp thanh bình của Tổ quốc mình. Tôi nghe Ca ngợi Tổ quốccủa nhạc sỹ Hồ Bắc không phải ở một quảng trường lớn, không phải trong một ngày đại lễ mà ở trong một căn phòng nhỏ ở một ngõ phố nhỏ cách xa những con đường suốt ngày ồn ã xe cộ.

Nhưng bài hát đã truyền vào tôi một cảm xúc thật rộng lớn, rộng lớn như đồng ruộng, như sông núi, như biển cả và bầu trời của xứ sở chúng ta.

Lúc đó, tôi muốn được đến tất cả những miền đất của Tổ quốc đang hiện ra hùng tráng và lộng lẫy trong giai điệu của bài ca để được ngắm nhìn. Cũng lúc đó, tôi nhận ra một sự thật: trong những năm tháng gần đây, những cảm xúc lớn lao về Tổ quốc thực sự đã vơi đi trong lòng chúng ta.

Sự thật, Tổ quốc với nhiều người Việt Nam chỉ là một địa chỉ cư trú thông thường mà không mang ý nghĩa gì khác. Chúng ta đang vùi đầu vào việc kiếm tìm những lợi ích vật chất và thỏa mãn cá nhân mình.

Lâu nay, người ta đặt lời cho bài hát Quê hương của Giáp Văn Thạch: Quê hương là chùm khế ngọt/ Cho con trèo hái suốt ngày. Vì sao lại có một ca từ cười ra nước mắt như thế?

Vì chúng ta đang phá hoại không thương tiếc mảnh đất xứ sở mình. Chúng ta tham nhũng, chúng ta phá rừng, chúng ta đầu độc sông hồ bằng chất thải, chúng ta xây tùy tiện những công trình, chúng ta thờ ơ và thậm chí sẵn sàng hủy bỏ cả những di tích lịch sử, chúng ta không còn cảm xúc để dạy những đứa trẻ về tình yêu Tổ quốc một cách chân thực…

Chỉ một lần đứng lặng trên quảng trường Ba Đình, lắng nghe tiếng Quốc ca
trầm hùng trong buổi thượng cờ mỗi sáng sớm, nhiều người đã chợt
bừng cảm xúc: Tổ quốc là đây!


Nếu mỗi người chỉ giành một khoảng thời gian đủ uống một ly cà phê để suy nghĩ thật công bằng, không nguỵ biện xem chúng ta đã thực sự làm gì có ý nghĩa đối với mảnh đất này thì tôi tin chúng ta phải thừa nhận rằng: chúng ta nghĩ đến cá nhân mình nhiều quá.

Cách đây chưa lâu, NXB Văn hóa – Thông tin xuất bản cuốn sách có tên Lời thú tội của một sát thủ kinh tế (John Perkins). Một trong nhiều điều mà tác giả cuốn sách, một người trong cuộc và từng nhúng ta vào những trò ma quỷ của các tập đoàn tư sản Mỹ, cảnh báo: có rất nhiều cá nhân quyền lực ở nhiều quốc gia đã vì lợi ích vật chất của mình mà tàn phá thiên nhiên và văn hóa của Tổ quốc họ và đã đẩy Tổ quốc họ đến chỗ suy tàn.

Nhiều năm trước đây tôi có đến Úc. Tôi thấy trên bãi cỏ lớn trước Tòa nhà Quốc hội Úc có một ngôi nhà sơ sài với dòng chữ Đại sứ Thổ dân Úc. Những người thổ dân Úc đã dựng ngôi nhà đó để đòi sự công nhận của Chính phủ Úc về chủ quyền của những người Thổ dân.

Họ đã đấu tranh không mệt mỏi hết năm này đến năm khác. Cuối cùng, Thủ tướng Úc đã phải thay mặt Chính phủ Úc xin lỗi về những gì mà người Úc da trắng đã đối xử với đất đai và văn hoá của những người thổ dân có hơn 40.000 năm lịch sử trên mảnh đất đó.

Nguồn: tathy.com


Với bất kỳ một con người nào khi chối từ Tổ quốc hay đánh mất lòng kiêu hãnh về Tổ quốc thì cuộc sống cá nhân người đó cũng sẽ chẳng có ý nghĩa gì. Tôi thấy rằng, lâu nay, rất nhiều người Việt Nam chúng ta vẫn cầm trên tay cuốn hộ chiếu mang quốc tịch Việt Nam nhưng lòng kiêu hãnh về Tổ quốc đã không còn trong lòng họ nữa.

Xin thưa bạn đọc rằng: lòng kiêu hãnh về Tổ quốc không chỉ là kiêu hãnh về quá khứ hào hùng của Tổ quốc mà phải làm cho Tổ quốc trong thời hiện tại này được hiện diện trước thế giới với một tư cách lớn cho dù chúng ta vẫn còn nghèo.

Bây giờ, trong các chương trình ca nhạc xuất hiện ngày càng nhiều hơn trên các phương tiện thông tin đại chúng, ở các trung tâm biểu diễn hay giải trí và trong các abum…chúng ta thấy quá nhiều than khóc và những mối tình ngang trái thời hiện đại, quá nhiều những tình cảm đớn hèn và vặt vãnh…

Xin hãy nghe lại Tình ca của Hoàng Việt. Có tình cảm đôi lứa nào da diết, nhớ thương và lớn lao như vậy không? Khi tình yêu đôi lứa đi đến tận cùng của khát vọng trong sáng thì gặp nhân loại.

Cũng như bây giờ, cùng lắng nghe bài ca về Tổ quốc mình của công dân Hồ Bắc, chúng ta sẽ thấy một tình yêu giản dị mà thẳm sâu và đầy kiêu hãnh về Tổ quốc.

Và Tổ quốc trong những giai điệu và ca từ cụ thể của nhạc sỹ hiện lên không chỉ của quá khứ, không chỉ của hiện tại mà cả của tương lại nữa.

  • Vương Thảo
* Xin bạn vui lòng gõ tiếng việt có dấu