Người dạy chúng tôi biết treo cờ ngày Quốc khánh
Khi vui, lúc buồn, người đầu tiên tôi nghĩ đến là ông ngoại - Người ông, người cha, người thày, người bạn lớn của tôi. Hình ảnh ông thường trực trong tâm trí tôi từ điệu đi, dáng chẻ tre đan rổ rá đến lúc thư thả cùng bầu bạn bên tích nước chè tươi. Nhưng hằng năm,cứ vào dịp mùng 2-9, trong dáng cờ bay phấp phới của mọi nhà, trên mọi nẻo đường, hình ảnh ấy lại trở về trong tôi rõ rệt hơn, đẹp hơn, linh thiêng hơn.
Bao giờ cũng vậy, khi tổ trưởng dân phố chưa đến nhắc từng hộ gia đình treo cờ ngày Quốc khánh thì ông tôi đã trang trọng chuẩn bị rồi. Ông vào khu rừng phía sau nhà, mang về một cây nêu làm cột cờ. Ông lồng cán vào lá cờ, vuốt cho hết những nếp nhăn rồi treo lên phần phía đầu ngọn thân nên. Cẩn thận, phẳng phiu như người ta treo bằng khen vậy. Rồi ông chôn cột cờ vững trãi vào cạnh cây cau đầu cổng.
Khi ông tổ trưởng đến nhà tôi thông báo thì lá cờ Tổ quốc đã reo vui dưới trời nắng tháng 9 rồi. Tổ trưởng dân phố bảo với ông tôi: Nhà cụ bao giờ cũng có cột cờ đẹp nhất. Ông tôi cười, nụ cười rạng rỡ của người chiến sĩ năm xưa.
![]() |
|
Ảnh Phạm Trần |
Ông lên Hòa Bình từ năm 1949. Lớp cán bộ ngày ấy ít người không biết đến anh cán bộ người Nam Định có tên là Đinh Thế Duyên. Ông tham gia chiến dịch Hòa Bình, chiến dịch Điện Biên Phủ ngay từ những ngày đầu.
Năm 1951, ông bị địch bắt. Trong suốt thời gian 8 tháng bị giam giữ, ông liên tục bị tra tấn, đánh đập. Những chỗ bị tra tấn vẫn còn hành ông trong suốt những năm sau này. Mỗi khi tiết trời thay đổi, khớp đầu gối, khớp mắt cá chân lại thâm đen, nhức buốt. Ông tôi trải qua sự nhức buốt ấy bằng cách kể cho chúng tôi nghe chuyện đi kháng chiến. Những câu chuyện cười vui đến chảy nước mắt. Lại cả câu chuyện về Hòa Bình những năm miền Bắc xây dựng CNXH.
![]() |
| Ngày Quốc Khánh khắp phố phường rực cờ đỏ sao vàng. Ảnh: vietbao.vn |
Lồng trong những câu chuyện của ông tôi, Hòa Bình xưa mang vẻ đẹp vừa gần gũi, vừa huyền thoại. Đẹp thật như sau này, tôi đọc được trong trang viết của Pierr Grosin- một người Pháp- với hồi ức về Hòa Bình."..Buổi chiều như một con rồng lửa khổng lồ lướt nhanh và kéo dài trên những triền núi..."Người Hòa Bình thân thiện mà gan góc, lội suối, băng rừng đi tải đạn, tải lương cho chiến dịch Điện Biên Phủ. Những năm tháng tải đạn, tải lương, đi bên cạnh những bao gạo nặng trịch nhưng ông tôi và đồng đội vẫn bẻ măng rừng ăn thay cơm.
Chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng. Ông được công nhận chiến sĩ dân công xuất sắc mặt trận Điện Biên Phủ. Sau chiến dịch, ông lại phục vụ đất nước ở một mặt trận khác, không kém phần cam go.
Trong cả hai mặt trận- mặt trận cứu quốc và mặt trận xây dựng CNXH, ông đều được tặng thưởng bằng khen, huân, huy chương.
Cho đến năm 1979, ông về nghỉ hưu, cũng là năm tôi ra đời. Ông lại tiếp tục sự nghiệp "trồng người" cho mấy chị em tôi. Khi chúng tôi đến tuổi đi học, ông khép cánh cửa làm bảng, dạy chúng tôi học chữ. Rồi ông lần lượt dắt từng đứa vào lớp một. Chị em tôi biết đọc, biết viết trước khi tới trường.
Những hôm mất điện, ông lại kể cho nghe chuyện kháng chiến. Chúng tôi vỡ dần ra theo năm tháng: Máu đã nhuộm đỏ cờ như thế nào. Màu đỏ ấy đáng tự hào biết bao.
Ông tôi theo các cụ khuất núi cũng đã nhiều năm rồi. Em tôi lại tiếp tục công việc của ông vào mỗi dịp Quốc khánh. Nó vụng về lồng cán vào lá cờ rồi cũng dựng cột cờ vào thân cau đầu cổng. Tán cau tỏa xuống, mát dịu một khoảng sân. Lá cờ chị em tôi treo chưa được phẳng phiu như khi ông làm. Nhưng từ trên cao ấy, cờ Tổ quốc reo vui, mang về cả nụ cười của ông. Nụ cười rạng rỡ, nhân từ.
Linh thiêng làm sao khi trong màu cờ ấy "có một phần máu thịt" của ông tôi.
Mời các bạn cùng gửi những bài viết chia sẻ xúc cảm, suy tư, trăn trở cuộc sống thời nay qua địa chỉ tuanvietnam@vietnamnet.vn

