Niềm hội ngộ tình cờ...

Có đôi lần tôi ngoái lại tuổi hai mươi của mình như một lời buồn chào nuối tiếc và đầy thương yêu. Có đôi lần tôi vẫn thích ngồi lại nơi căn gác nhỏ ấy một mình bạc phếch trong những sáng tác của Trịnh Công Sơn để nghe ông giãi bày, nghe Khánh Ly thở than và nghe mình ru mình trong mệt mỏi, tàn phai. Bởi cuộc đời dài rộng quá mà ta thì chỉ có thể đi hết chừng ấy những tiếng ca vui. Ôi, những tiếng ca vui ngắn ngủi, có nó để ta thêm buồn rầu...

* Kỉ niệm ngày sinh của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (28/2)

Và thế là cô liêu về cùng Khánh Ly trong Lời buồn thánh vào một buổi chiều xanh xao nơi căn gác ọp ẹp những điều cũ kĩ dở dang chất chồng. Tuổi buồn của ta đấy, thênh thang những cơn mưa rong miên về nguồn cội. Hát gì nữa cố nhân khi lòng rũ mềm, năm ngón chụm lại không xòe nổi những tháng ngày du ca.

Chiều chủ nhật buồn
Nằm trong căn gác đìu hiu
Ôi tiếng hát xanh xao của buổi chiều
Trời mưa, trời mưa không dứt
Ô hay mình vẫn cô liêu

Tôi không biết hà cớ gì những nốt nhạc ấy lại xâm chiếm trọn lòng tôi trong một ngày mùa đông vừa mới qua đi như thế này? Và những ngón tay hơn dỗi tuổi của tôi nữa, sao cứ đa mang gõ về phía ngày lẻ hoang hoải ấy. Nắng tắt lâu lắm rồi, về đi...

Và chỉ có mưa thôi, ri rỉ suốt những chiều chủ nhật cuối mùa... Còn Khánh Ly cứ hát, hát trong phiêu diêu dãi dầu. Ôi, những câu hát Trịnh, những câu hát thời hai mươi, tim ta còn trẻ, lòng ta mới biết yêu và khát...

Thỉnh thoảng tôi quên mất rằng mình vẫn cô đơn. Bước chân mình đi lệch với bước chân của nhiều người trên phố. Thỉnh thoảng tôi quên mất tôi đã từng rất buồn. Nụ cười mà tôi mang hôm nay là dáng hình của những điếu thuốc lá xưa cũ. Nhìn kĩ tro tro, bụi bụi kiểu gì không biết nữa... Và thỉnh thoảng, tôi quên mất đi niềm hội ngộ tình cờ ấy, lâu rồi tôi không ngồi hát bạn nghe những câu hát của Trịnh đang say... Như ngày xưa, Mưa hồng một thuở, nghêu ngao trên những con đường một thời Diễm đã đi qua...

Để bất giác nghe hát lại những câu hát cũ, bơ vơ, côi cút tìm về:

Chiều chủ nhật buồn
Nằm trong căn gác đìu hiu
Nghe tiếng hát xanh xoa của buổi chiều
Bạn bè rời xa chăn chiếu
Bơ vơ còn đến bao giờ?

Ảnh: benxuan.wordpress.com

Trong khoảng lặng dưới những kẽ tay điên kia, có điều gì ngọt ngào như nắng? Ta lại về căn gác ấy nghe mưa tan trong câu hát, tan trong câu kinh, tan trong chiều chủ nhật xanh xao như môi em bạc một thuở mưa rào, lòng ta cũ kĩ từ lâu...

Đôi khi tự hỏi vì sao Trịnh hay viết về mưa? Có lẽ mưa chở chuyến da du của nắng theo bước chân người hành khất đi xa hơn? Hay vì mưa là vũ khúc của lòng cô đơn đã mệt, đã mệt rồi, chỉ biết tan thành nước? Đôi khi ta tự hỏi, vì sao ta yêu những hạt mưa?

Từ khi nào ta đi trong những mùa gió vô sắc? Đi trong mệt mỏi, không ngó nghiêng, không chờ đợi, cứ đi như sinh ra ta không được phép nán lại bất cứ nơi nào. Vì những nơi ta muốn đặt chân đến cũng là nơi chẳng bao giờ thuộc về ta... Tuổi hai mươi, những câu Trịnh rối vào trong tóc. Tôi bắt đầu yêu và từ bỏ...

Ngày đó, tôi gọi Trịnh là nỗi buồn lẻ. Khi tôi hát, giọng tôi khàn đục, không trong xanh như nền trời hai mươi.

Càng lớn lên thì người ta càng thích trò chuyện một mình, đi đứng một mình, ngẫm nghĩ một mình và nhớ nhung một mình. Càng đi xa, người ta càng mệt mỏi, chỉ muốn quay về khởi nguyên của những dòng sông và hát cùng loài sâu cuối cùng nơi dấu chân địa đàng dần dần mất vết. Nhưng dòng sông xưa đã qua đời, ta cũng chẳng còn trẻ nữa. Và bạn bè chẳng còn ai bên ta như ngày thơ ấu.

Đó là những sớm mai thức giấc, nhìn quanh và thấy tất cả như một giấc mộng tàn phai. Không còn ai cả, đường về ôi quá dài... Và đời mình như đã rêu phong.

Chiều chủ nhật buồn
Nằm trong căn gác đìu hiu
Tôi xin năm ngón tay em thiên thần
Trên vùng ăn năn qua cơn hờn dỗi
Tôi xin năm ngón tay em đưa vào cô đơn

Ảnh: honglam.vn

Không biết bao nhiêu người đã đi qua những buổi chiều chủ nhật như thế rồi? Chẳng biết mưa nơi đó có vị đắng lòng ngăn ngắt hay không? Căn gác hai mươi nơi tôi từng trú ngụ, có màu của đam mê ngã soài, có vị của đắng của đôi môi hờn dỗi và năm ngón tay ru vào nhau cô đơn đi qua bao mùa ăn năn của tuổi. Hai mươi, giấc mơ đã cũ rồi...

Người cũng cũ rồi. Ta không hát cho ngày xưa nữa...

Chỉ có những buổi chiều chủ nhật là còn mãi để lặng nghe giấc mơ trở lại:

Chiều chủ nhật buồn
Lặng nghe gió đi về

Đi về, đi về, về, về...

Ngày xưa ấy hai mươi, Trịnh là niềm hội ngộ tình cờ để rồi tất cả thoảng qua như gió vội, ta níu vào đó như một ánh nhìn thiên thu...

Hai mươi tuổi, ta bắt đầu biết buồn và cô đơn...

* Xin bạn vui lòng gõ tiếng việt có dấu