Đêm Hà Nội, nhớ…

(TuanVietNam) - Đêm nay trời Hà Nội đầy sao, và hương sữa ngọt ngào ru chú dế con say ngủ. Những tán lá yên bình ấp ôm từng con phố. Có một ngọn gió lạc đường cứ khóc mãi chẳng chịu yên. Những ngôi sao lấp lánh muôn màu, liệu có chiếu soi được nghìn trùng nỗi nhớ?

Đêm Hà Nội thơm nghẹn lòng hoa sữa... Ảnh: Blogger FKnight

Xa một tuần có lâu quá không anh? Em không chỉ đếm thời gian bằng giây, bằng phút, mà còn đếm đến từng chiếc lá rụng ở ngoài kia. Ngày không anh cứ dài đằng đẵng, còn đêm thì tưởng như hóa thành vô tận. Có lẽ bởi đêm là khoảng thời gian chỉ thuộc về một mình em, là khoảng không gian bao la, nơi riêng em ngồi đối diện với nỗi đợi chờ khắc khoải.

Đêm nay trời Hà Nội đầy sao, và hương sữa ngọt ngào ru chú dế con say ngủ. Những tán lá yên bình ấp ôm từng con phố. Có một ngọn gió lạc đường cứ khóc mãi chẳng chịu yên. Những ngôi sao lấp lánh muôn màu, liệu có chiếu soi được nghìn trùng nỗi nhớ? Người yêu à, anh hãy ngước lên trời nhé! Có thấy một vì sao nhỏ nhoi, yếu ớt đứng lẻ loi, run rẩy phía chân trời. Anh có thấy vì sao ấy trong như mắt người con gái, ngân ngấn nỗi đợi chờ, nhung nhớ chẳng thể nguôi?

Ngày xa anh em bỗng hóa đơn côi
Gió cũng không buồn ngang cửa nữa
Một chiếc lá rơi cũng làm em nhớ
Áp mặt lên trăng mới biết trăng gầy

Những giọt sương đêm len trong làn gió, len cả lên mắt em, cay cay, ươn ướt. Em uống nỗi nhớ của mình, chuếnh choáng men say. Ngày xa anh, em hóa bơ vơ, lạc lõng giữa đời. Cơn gió vô tình cũng không buồn ghé ngang qua cửa. Cơn gió ham vui hờ hững, nó không chịu được cái khung cửa sổ đang giăng kín nỗi cô đơn và đậm đặc màu của nỗi nhớ, nỗi buồn. Em nhìn về phía con đường dài hun hút, hiu hắt ánh đèn lả lơi, vàng vọt, nhớ những chiều chung bước, chẳng ai nói câu nào mà như đã hiểu cả muôn điều…

Đêm Hà Nội.

Đêm nay cả mùa thu cũng nồng nàn, ánh trăng hẹn hò thấm đẫm trên nhành cây, ngọn cỏ. Em giật mình, vì ngay cả vầng trăng cũng không tròn nữa. Trăng nhớ anh nên đã trót hao gầy…

Hà Nội bồng bềnh trôi theo heo may
Ánh trăng nhắc về một thời mê đắm
Thơ em xuống dòng buồn nghiêng dấu lặng
Nỗi nhớ về anh lấp mãi không đầy…

Hà Nội buồn là Hà Nội không anh. Những ngọn heo may ghé qua thềm ngơ ngác. Đường xưa. Phố cũ. Mái hiên gầy… Em thôi không má phấn, môi hồng, tập hiền ngoan đứng ngóng chờ trước cửa, tập cách trầm tư một mình dạo qua lối cũ, nghe lá vàng lạo xạo, thảng thốt thấy mùa rôm rốp vỡ dưới gót trần… Tập đặt bút làm thơ – những câu chữ dở dang, dang dở, ý chưa xong mà cứ vội vã xuống dòng…

Bài thơ em đâu cũng là khoảng trống, cố gắng biết bao nhiêu mà chưa thể lấp đầy.

Đêm… đêm thẳm sâu của nỗi cô đơn, đêm mênh mang của nỗi buồn đau, nhung nhớ. Đêm thiết tha của những khúc nhạc tình… Chờ đến bao giờ cho đêm qua ngày tới, cho bước chân người quay về nơi thề hẹn, cho vầng trăng tròn lại, và lấp đầy khoảng trống kia bằng những yêu thương?

  • Hoàng Hải Anh

Mời thưởng thức:

Hà Nội và tôi

Hà Nội - nỗi say đắm khôn nguôi...

Hà Nội: Dạo bờ đê, vào chợ, ra phố...

Thăng Long-Hà Nội, một không gian cho những cấu tứ thơ văn

Hà Nội của ta ơi, còn cồn cào chi lắm...?

Hà Nội mùa vắng những cơn mưa

Hà Nội – mười hai tháng hoa...

Hà Nội! Ngẫu hứng phố...

Em ơi, Hà Nội phố...

Hà Nội: Cổ xưa và hiện đại

Thư ngỏ thu Hà Nội!

Im lặng đêm Hà Nội

* Xin bạn vui lòng gõ tiếng việt có dấu