>> "Lục Văn Tiên" không đơn độc
>> Bạo lực: Chỉ tại cái mô đất!
>> TP.HCM: Côn đồ ngày càng lộng hành
Từ "người Việt cao quý" đến...
 |
|
"Máu đánh đấm, đâm chém chảy cả trong huyết quản những người cầm cân nảy mực, giữ gìn sự ngay thẳng, tôn nghiêm của pháp luật" |
Cuộc đụng xe không thương tích cũng có thể gây nên một trận chém giết tập thể. Sự nhầm lẫn vô tình khi mở cửa phòng người khác cũng gây nên án mạng. Nợ tiền quá hẹn cũng có thể bị thiêu sống… Mở bất cứ tờ báo nào vào bất cứ ngày nào cũng thấy những cảnh giết chóc man rợ, vô nhân tính. Những cuộc thanh toán nhau không cần một lý do đáng kể.
Những kẻ sẵn sàng vung dao kiếm đó, tiếc thay thường vốn là những công dân chưa từng một lần nhúng chàm tội ác. Có những kẻ đang hưởng thụ cuộc sống rất hạnh phúc, khá giả nhưng lại nghiện sự đánh đập, tra tấn người giúp việc như một thú vui thường nhật mà đến Nghị Quế thời phong kiến thối nát cũng chưa nỡ làm.
Máu đánh đấm, đâm chém chảy cả trong huyết quản những người cầm cân nảy mực, giữ gìn sự ngay thẳng, tôn nghiêm của pháp luật. Đó là cảnh công an múa kiếm ở sân bay, nổ súng dọa người trong phòng hát. Hay những toán dân phòng mặc rằn ri, cầm dùi cui tra tấn học sinh kiểu phim ảnh xã hội đen.
Dường như máu côn đồ đã thành một tố chất sinh học có tính phổ biến, lan truyền trong nhiều tầng lớp dân chúng từ nghèo hèn đến sang trọng, từ chốn thôn quê đến phố phường hoa lệ. Chưa bao giờ người ta phải sống trong một xã hội mà bất cứ lúc nào, ở đâu cũng có thể là thủ phạm hay nạn nhân của bạo lực chỉ vì những lý do sinh hoạt, tầm thường.
Không phải là những thanh thiếu niên mắc bệnh trầm uất, mặc cảm hay tự kỷ gì đó mà trong cặp sách, cốp xe luôn đem theo mã tấu, lưỡi lê, “phóng lợn”, dao tông… Cư xử bạo lực đã trở thành một thú vui, mốt sống của một lực lượng xã hội không phải là nhỏ.
 |
|
Dường như máu côn đồ đã thành một tố chất sinh học có tính phổ biến, lan truyền trong nhiều tầng lớp dân chúng từ nghèo hèn đến sang trọng. Ảnh: nghebao.com |
Nếu như sự khủng hoảng trật tự, sự mất tôn trọng luật pháp trong xã hội hay sự băng hoại giá trị đạo đức làm chúng ta phải sống trong sợ hãi mỗi ngày thì nỗi khiếp đảm lâu dài chính là nền văn hoá, cốt lõi của giá trị cuộc sống đang bị lệch lạc, huỷ hoại.
Một dân tộc đã có hàng ngàn năm tôn thờ chuẩn mực đạo đức nho giáo. Cũng hàng ngàn năm đó, hệ thống thuần phong mỹ tục thấm đẫm vào mỗi con người từ lúc mang thai. Một dân tộc đã luôn luôn biết sống (dù trong nghèo khổ, hoạn nạn) hi sinh quyền lợi cá nhân để vì chân thiện mỹ vì những điều cao cả, thiêng liêng.
Nhiều cô gái quê mùa chưa từng biết chữ, chưa từng ra khỏi luỹ tre làng và sống cảnh lam lũ đầy bản năng… nhưng lại biết pha trà cho bố chồng mỗi sớm, lùi xuống nhà dưới khi có khách, nhường lại miếng ngon cho chồng con mỗi bữa.
Một người đàn ông dù ra đường võng lọng uy nghi nhưng vẫn biết quỳ xuống nền nhà khi bị cha trách mắng. Những thân phận tha hương cầu thực, dù thành đạt hay đói nghèo cũng biết mỗi năm trở về thắp hương cho tiên tổ, phụng dưỡng mẹ cha.
Một bữa cơm người Việt dù rất đạm bạc nhưng cũng đầy đủ nghi thức: con cháu chỉ cầm đũa khi người lớn cho phép, hay "ăn trông nồi, ngồi trông hướng" và bữa cơm không chỉ là nơi để nạp dinh dưỡng sống… v.v… và v.v…
 |
|
"Người Việt cao quý". Nguồn: photobucket.com |
Con người nơi đây đã từng được một học giả phương Tây gọi là “Người Việt cao quý”. Vậy tại sao và điều gì đã tạo nên sự băng hoại đạo đức? Tạo nên những khiếp sợ hôm nay?
Thang giá trị đã thay cung đổi bậc?
Mọi sinh vật khi ra đời đều phải được giáo dục. Con mèo muốn bắt được chuột phải có mẹ hướng dẫn. Con gà muốn bới được thóc phải có mẹ tập nghề. Con người được giáo dục nhiều nhất, sớm nhất và hiệu quả nhất chính là qua cách sống của người lớn, của những hình mẫu, biểu tượng… xã hội.
Thế nhưng “phụ mẫu” của thường dân là bậc quan chức đức cao vọng trọng lại tham ô, vòi tiền, hủ hoá, trù úm kẻ trung lương, cấu kết nâng đỡ bọn xiểm nịnh… rồi nhục nhã vào tù. Công an, toà án “thiết diện vô tư” thì ăn phong bì người vượt đèn đỏ, chạy án, chạy tội cho kẻ gian manh, tàn ác… Thày giáo tống tình học sinh, ra giá bán điểm, bán bằng cấp. Bác sĩ “mẹ hiền” thì mặc cả trước cơn đau vật vã của bệnh nhân, móc tiền từ vết mổ bà đẻ… Lớp trẻ sẽ học được gì từ đây?
Có gia đình, cha là giáo sư khả kính, đàng hoàng; con là tiến sĩ văn minh, đúng mực thế nhưng không bao giờ hai bố con nói chuyện được với nhau nửa tiếng đồng hồ.
Hình như ngày nay, còn một số không nhiều người lớn (có đạo đức) nhưng vẫn không thể giáo huấn, tu tập được hậu duệ. Khi mà họ sinh ra thời lửa đạn, lấy sự được hi sinh (như mất một phần cơ thể, mất người thân) của mình làm giá trị sống.
 |
|
Ảnh minh họa: nguoilaodong.com.vn |
Phải chăng chúng ta đã không có sự chuyển tiếp về văn hoá khi thực tiễn đã thay đổi nhiều vòng? Thang giá trị đã thay nhiều màu sắc, cung bậc khác?
Thiếu vốn văn hóa đối ứng?
Chúng ta hào hứng, hăng say dấn bước vào những cuộc hội nhập kinh tế, phát triển, tăng trưởng… Những phương thức, mô hình, công cụ… Âu Mỹ được rộn rã bê về. Nhưng những thứ đó cũng đang kéo theo cả những làn sóng văn hoá ngoại lai. Trong khi chúng ta chưa đủ vốn văn hoá “đối ứng” thì thứ mà giới trẻ nói riêng, xã hội nói chung, du nhập được, tiếc thay chỉ là cặn bã và mặt trái của nó.
Những người đàn ông xưa chỉ biết cày bừa và giúp vợ tăng gia, cuối buổi chợ chờ vợ đem về cút rượu nhâm nhi thì nay, khi địa phương giải phóng mặt bằng, đền bù ruộng đất lại cầm tiền tỷ trong tay. Anh ta bắt đầu biết uống bia ôm, mát xa, đánh đề và có khi nghiện hút, hay bị lừa đảo đến trắng tay.
Gia đình vốn thuận hoà, kính nhường khi đất đai có giá lại sinh đánh giết chửa mắng lẫn nhau. Đó là một ví dụ cho sự ngược chiều giữa tăng trưởng kinh tế và bất cập văn hoá.
Nghèo dễ lẫn với hèn. Phú quý sinh lễ nghĩa. Đói khổ thật khó có văn minh, êm ấm. Chúng ta phấn đấu để làm giàu. Học người giàu thì không thể chỉ học cách kiếm tiền mà còn phải học cách chia tiền, cách đối xử với đồng tiền.
Văn hoá chính là mái nhà và móng nhà. Kinh tế là tiện nghi của cải trong nhà. Thứ trong nhà có thể đơn sơ thiếu thốn nhưng mái nhà, móng nhà mà suy sụp lung lay thì đó là cái khôn lường. Tình trạng tội phạm có phần nhức nhối thời gian gần đây là hệ lụy của sự lung lay đó mà chúng ta đang phải hứng chịu.