Sự kiện nóng
Nhân vật trong ngày
Thông tin đa chiều
Nghe xem đọc
Thế giới truyền thông
Tư liệu & Suy ngẫm
Harvard'S
Trực tuyến cùng TOP
Đăng ký nhận bản tin
ẢNH ẤN TƯỢNG
Ngày 9/6/2009, chuyên trang TuanVietNam.net vừa tròn hai tuổi. TuanVietNam.net xin cảm tạ sự tin cậy, yêu mến, và sự cộng tác nhiệt tâm của các cộng tác viên - những chuyên gia kinh tế, chính trị - xã hội, quốc tế, văn hóa, giáo dục… và bạn đọc xa gần.
BẢN NHẠC HÔM NAY
SÁCH HAY NÊN ĐỌC
Cùng với niềm say mê đặc biệt về hiến pháp của mình, dịch giả đã cung cấp một bức tranh toàn cảnh về sự ra đời của Hiến pháp Mỹ, như một lời lý giải cho rất nhiều người có cùng mối băn khoăn.
Mùa Vu Lan, lắng lòng nhớ mẹ...
15/08/2008 07:19 (GMT + 7)
Nhân mùa Vu Lan, Tuần Việt Nam gửi tặng độc giả 2 khúc tạp văn nhỏ của nữ nhà văn Nguyễn Ngọc Tư, như đôi lời sẻ chia, đồng cảm với suy tư của những kẻ làm con trong dịp lặng lòng nhớ về công ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha.

Hai khúc tạp văn về mẹ - như một cành hoa hồng đỏ thắm mừng kẻ còn mẹ bên mình, riêng điều đó thôi đã là cả một niềm hạnh phúc để nâng niu, cất giữ; hay cũng như một cành hoa trắng, sớt chia bớt nỗi niềm của những ai không còn mẹ bên mình...
*****

M giàu, m nghèo (1)

Ban đầu, cô bạn dõi theo các cuộc thi viết về thầy, về mẹ, về gia đình, trường học… vì thích đọc những câu chuyện có thật, chân phương, cảm động. Cô thích những câu chữ còn vụng về nhưng tấm lòng người viết dịu dàng. Cô thích cái cách người ta thể hiện tình cảm, lời tri ân, sự tiếc nuối… bằng văn học, mềm mại và tinh tế biết bao. Cô bỗng phát hiện ra, mình cũng có những kỷ niệm như thế, những cảm xúc như thế như thế. Nên về sau, cô tìm đọc vì muốn coi người ta viết làm sao để… rút kinh nghiệm sáng tác bài dự thi.

Kinh nghiệm cô có được là câu chuyện nào cũng liên quan tới thời nghèo khó. Nhân vật để lại tình cảm, dấu ấn trong lòng người viết cũng… nghèo. Cô bạn hay gặp thầy giáo làng, hơi già, khó tính, nhưng thương học trò hết lòng, thấy những ngôi trường làng, vách lá bàn xiêu, gặp cảnh cả nhà nhường nhau củ khoai lùi, giề cơm cháy, con cá sặc kho. Và những bà mẹ thường gầy gò, tần tảo sớm trưa, mặc áo rách để nhường con tấm áo lành, nhịn ăn để dành cho con bữa sáng.

Cô bạn có một thắc mắc,
“vậy những bà mẹ giàu không thương con sao?”.

Mẹ và con - Nguồn: channhu.com


Có chứ, mẹ nào mà không thương con, hết lòng vì con, hy sinh vì con. Nhưng sự thật là người đọc hiếm khi gặp nhân vật bà mẹ giàu có, no đủ. Cũng như hội văn bút xưa rày hay liếc xéo anh doanh nhân, dòm nghiêng ông quan chức, chỉ người nghèo, nông dân là được nhìn thẳng thắn, âu yếm.

Hôm đó quán cà phê vắng khách, tôi không trả lời, chỉ cười, biểu, “vậy thì bồ viết về bà mẹ giàu đi”.

Mắt cô bạn sáng rỡ, ờ hén, bài của tui sẽ lạ lắm đây, Ban giám khảo đọc chắc hết hồn. Để rồi vài bữa sau, gặp nhau, cô bạn tiu nghỉu, "khó lắm, nhỏ ơi".

Chúng tôi (tức tôi và cô bạn) biết bà mẹ giàu cũng thương con, như những bà mẹ nghèo. Nhưng viết rằng “sáng nào mẹ cũng dẫn tôi đi ăn ở quán bà Ba Bánh Tầm, mẹ gắp xíu mại cho tôi”, hay “biết tôi học khuya, mẹ khuấy cho tôi ly sữa hột gà béo ngậy”, hoặc “mẹ bấm bụng cho tôi đi học ở trường Quốc tế ở Sài Gòn, để đêm đêm mẹ xót xa, thương con mình thui thủi”… không làm trái tim người đọc run rẩy.

Dù có làm theo mách bảo trên tờ báo nào đó, cách “cho con ký ức đẹp”, nhưng bà mẹ giàu cũng chỉ đơn điệu là trò chuyện, lắng nghe, để lại lời nhắn trên giấy, ôm ghì, tham khảo ý kiến của con… Những bà mẹ nghèo thể hiện tình thương nhọc nhằn hơn, người viết dễ sáng tạo, người đọc dễ mũi lòng hơn, thí dụ như bà chui vào bếp để luộc cho con mấy trứng chim vừa lượm được ở bờ sậy, bà lọ mọ móc sình nắn trâu, nắn máy cày, bà cõng con qua những đoạn đường bùn lầy để đến ông bác sỹ già, với cái ống chích lụt nhách.

Và cô bạn tôi cũng tham gia cũng thi “tự kể chuyện mình” bằng bà mẹ nhà… kế bên. Rất dễ dàng, như đám học trò bây giờ buộc phải tả về mẹ y trong… văn mẫu. Cô chỉ bồn chồn một lẽ, lỡ bài được đăng, cô cũng không dám khoe với mẹ mình. Bà sẽ buồn cho coi. Ở vậy sống vì con cả đời, quan tâm con từng chút một, vậy mà con gái lại đi vay mượn mẹ của người để nói tiếng thương yêu, chỉ vì mẹ ruột có… tiệm vàng. Cô chữa thẹn với tôi, cũng là trấn an mình, người ta cũng không hoàn toàn viết từ chuyện thật. Biết đâu, họ cũng vay mượn kỷ niệm nghèo khó của người đời.

Bà mẹ giàu có quyền buồn. Nhưng tôi bảo với cô bạn không sao đâu, tấm lòng hiếu kính của con đối với mẹ, không nhất thiết bày lên trang viết, không nhất thiết phải nói bằng lời. Là mẹ, ắt hiểu.

*****

Thuộc về má... (2)

Đưa má ra bến xe, giỏ xách đứt quai, đồ đạc đổ lủ khủ ra đường, hai má con nhặt nhạnh giữa những làn xe xuôi ngược. Chị càu nhàu, “trời đất ơi, má mang về làm chi mấy thứ này?”. Cái chị nói là những chai lọ rỗng đang nằm lăn lóc. Má chỉ cười, hối chị mau mau thu dọn, đừng có ngồi đó nhăn nhó như khỉ ăn gừng.

Ngồi sắp xếp lại đồ đạc bên vỉa hè, má mới nói, coi đồ bỏ vậy mà trong quê quý lắm, má đem về để chiết dầu hôi, nước mắm cho bà con trong xóm. Bất giác chị nhớ tới cái tiệm tạp hoá nhỏ nhà mình, nhớ những khách hàng chân dính bùn chỉ dám đứng ngoài sân, bồn chồn gọi vào, “bán con hai ngàn đường, năm trăm đá cục…”. Chị thấy cơn bực bội dịu xuống.

Nguồn: viettribune.com


Ngồi với má, lặng lẽ chèn những cái chai vào mấy giỏ xách chật cứng, chị nhận ra sự chu đáo của đứa em gái đang trọ học ở nhà mình. Em đã chuẩn bị cho má rất nhiều thứ. Những chai lọ là do em súc rửa. Và trong giỏ, như mọi khi là trà, xà bông, bột ngọt, thuốc lá, báo cũ, mớ củ cải muối nằm còng queo, những bộ quần áo trẻ con nhà chị đã mặc qua mà má nói đem cho mấy đứa nhỏ nghèo. Bỗng dưng chị thấy ngượng ngập.

Những thứ má cùm nụm cùm nịu mang về, một nửa là phế thải trong nhà chị. Một nửa, như bột ngọt, đã lâu không có trên kệ bếp, vì những khuyến cáo ảnh hưởng đến sức khoẻ, đến trí nhớ. Thuốc lá ba chị hút, là loại không đầu lọc, rẻ tiền, khói thuốc vo tròn những cơn ho khan rát ngực. Những cái bánh bột đậu ba má chị hay ăn trong lúc uống trà, cũng đã lâu chị chẳng mua về, bởi trẻ chê không ngon.

Những gì chị từ bỏ, má lại nâng niu. Nhà thay ti vi mới, chị gởi cái cũ về, má mừng nói hồi nào giờ mới thấy Lệ Thuỷ đánh má hồng, tô son môi. Nhà chị lót gạch mới, ba chạy xuồng máy ra chở gạch cũ về lót đường đi, vạt giường cũ đóng vách chuồng gà. Xấp báo mang về từ gầm tủ nhà chị, má nhen lửa, má gói hàng cho khách.

Những bữa chị về ghé qua bếp, thấy ơ cá kho mặn quắt, má kho bằng loại nước mắm giá chỉ vài ba ngàn một lít, má cũng biết đó chỉ là nước muối nhưng má cười, “xóm mình cũng ăn như nhà mình…”.

Cũng những bữa canh rau suông đậm bột ngọt để nuốt xuôi cơm cháy, để giả vờ cái vị ngọt của thịt mà vì chợ xa, vì nghèo… lâu lâu mới hiện diện trong mâm cơm một lần. Cũng những chai nước đường thêm thắt chút vị coca mà đứa trẻ năm tuổi thành phố đã biết nguây nguẩy từ chối. Cũng những chai (giống như) nước tương cáu cặn không xuất xứ, không hạn dùng.

Thành phố xem chúng là rác. Má biết điều đó, thậm chí chị đã chỉ cho má cách từ bỏ chúng. Nhưng má chỉ cười buồn, tiền nào của nấy, và người nào thì tiền nấy. Ở quê, mua món gì là người ta cầm mấy giạ lúa đi mua, nên tiền nặng lắm… Người đời luôn có những khoảng cách, không bao giờ có công bằng, chị biết. Nhưng chị đã không nghĩ tới, ranh giới đó cũng tồn tại giữa chị và má, và bà con họ hàng quê xứ.

Giờ thì khoảng cách đó rõ ràng hơn bao giờ hết. Ngồi chờ xe lăn bánh, cạnh má và mấy giỏ xách lỉnh kỉnh, giữa những hành khách nhếch nhác mệt mỏi khác, chị nhìn chiếc xe chút nữa đây sẽ đưa má về quê, nó cũ nát, gỉ sét, nóng hập và loang lổ bụi. Chiếc xe có cánh cửa sắp rơi ra và một mảng kính rạn nứt này sau khi mỏi mòn chạy trên những quốc lộ liên tỉnh, người ta mới đem nó về những con đường huyện lỵ heo hút. Và má, những người dân quê má vẫn lấy làm hạnh phúc chen chúc đi về.

Trên chuyến xe xốc xếch đó, có bà mẹ trẻ đang ngồi cạnh chị đây, đang nâng niu xếp ra xếp vào mấy gói kẹo sặc sỡ phẩm màu, chắc chắn cũng rất đậm đà vị ngọt của đường hoá học. Nhưng dù chúng được làm bằng gì thì chúng cũng được chào đón bằng tất cả nỗi vui mừng, chờ đợi, thèm thuồng của những đứa trẻ ở nhà. Chúng cũng ngọt lịm cả một ký ức, mỗi khi nhớ lại, như chị nhớ lại tuổi thơ mình.

Những viên kẹo đã từng ám ảnh chị, giờ đã thuộc về má, làng quê của má, thế giới của má. Xa xôi…

  • Nguyễn Ngọc Tư


Chú thích:
(1): Trích từ sách Tạp văn - Ngày mai của những ngày mai (Nguyễn Ngọc Tư, NXB Phụ Nữ, 2007)
(2): Đã đăng trên báo Sài Gòn Tiếp Thị, T8/2008

ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC
(Hãy chia sẻ những cảm nhận về cuốn sách bạn yêu thích!)
 
Họ và tên: voi coi
Địa chỉ: thai nguyen
Email: baby_buon8x@yahoo.com

Tôi cảm thấy chuyên mục trên thật hay, giúp cho tuổi trẻ chùng tôi hiểu biết thêm rất nhiều. Tôi rất mong sẽ có nhưng bài hay như vậy nữa cho chúng tôi tham khảo.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: nganguyen20787@yahoo.com

Xúc động lắm à! Vậy mà vừa rùi mẹ gọi điện hỏi hôm nay mình có về không, chỉ vì mình nhiều áp lực, mỏi mệt, chiều nay làm xong về lại phải đi học, không ra được với mẹ... mình đã giận dỗi với mẹ....chiều mình sẽ xin nghỉ sớm để ra với mẹ...sao mình cứ khóc thế này? .... Con xin lỗi .... Cảm ơn nha! Cảm ơn ....! ..............

Họ và tên: mai mai
Địa chỉ: Nguyễn Hữu Cảnh-TPVũng Tàu
Email: maitran1506@gmail.com

ừh thì bài viết cũng giản đơn nhưng sao mà đẫm mùi thi vị của quê nhà thế. Tác giả cũng làm tui thấy tủi lòng khi mình có ý nghỉ giống cô gái đón xe để mẹ về với hàng xóm.mình nhớ nhà nhớ tuổi thơ cùng với những món ăn đậm đà ở quê hương xứ Nghệ của mình

Họ và tên: hung
Địa chỉ: Huynh Thuc Khang
Email: hungnguyen@dlgroup.com.vn

Những hình ảnh quen thuộc về mẹ, những người mẹ nghèo của những vùng quê nghèo. Hình tượng người mẹ trong truyện của Nguyễn Ngọc Tư gần giống với hình ảnh của mẹ tôi, hình ảnh của vùng quê nghèo là một phần của vùng quê tôi. Dù đi xa, dù không được ở gần bên mẹ nhưng mỗi lần về thăm, mỗi lần mẹ nhấc điện thoại lên tôi nghĩ như mình được trở về với ngày xưa...ngày của tuổi thơ êm đềm, vất vả, hạnh phúc. Con yêu mẹ lắm! Mẹ mãi là hình ảnh đẹp nhất trong tâm hồn con!

Họ và tên: Dương Thành
Địa chỉ: Dak Nông
Email: thanhduong_07@yahoo.com

Bốn mùa Vu lan tôi không còn mẹ. Nhưng tôi biết rằng mẹ vẫn luôn ở bên tôi, vui mừng trước những thành công và động viên, an ủi những khi tôi thất bại.

Họ và tên: Đỗ Thanh Huyền
Địa chỉ: Vĩnh Phúc
Email: dohuyen@yahoo.com

Tôi thực sự rất tâm đắc với bài " Mẹ giàu, mẹ nghèo". Nhưng các tác giả của chúng ta chưa khai thác đề tài đó một cách tích cực để có những bài viết hay và phản ánh hết những câu chuyện, những hoàn cảnh và tình thương yêu con của người mẹ, dù đó là người mẹ có điều kiện kinh tế! Tôi cũng là người may mắn có 1 gia đình hạnh phúc, có một người mẹ vô cùng đảm đang tháo vát! Tôi chưa bao giờ viết được những trang viết về mẹ! Nhưng tôi luôn phấn đấu để trở thành một người mẹ như mẹ của tôi!

Họ và tên: Nguyễn Bắc Tuấn
Địa chỉ: Viện tin học Pháp ngữ
Email: nbtuan@ifi.edu.vn

Nhân mùa Vu lan báo hiếu, tôi xin được chia sẻ tình cảm với mọi người qua bài viết về Mẹ.

Gánh rau

Con giờ tóc đã ngả mầu

Mầu xanh của mẹ thêm mầu mây bay

Có ngày tươi đẹp hôm nay

Nhờ công cha mẹ cao dày như non.

Nhớ thời chinh chiến sắt son

Cha ra tiền tuyến giữ non nước nhà

Hậu phương mẹ đảm tăng gia

Nuôi đàn con nhỏ, tham gia việc làng.

Bãi trồng ngô với khoai lang

Bữa ăn khoai trắng ngô vàng khổ thân

Thương con mẹ gắng tảo tần

Trồng rau đong gạo thêm phần thức ăn

Những chiều sương giá tay nhăn

Bàn chân gánh nước bấm hằn dốc cao

Sớm mai trời lạnh mờ sao

Vai gầy mẹ gánh rau vào chợ xa

Mẹ về ríu rít nhận quà

Chuối vàng, mía tím, bánh đa, kẹo dồi

Bát cơm thơm phức bồi hồi

Gánh rau trĩu nặng mồ hôi ướt đầm…

Mỗi khi bưng bát cơm đầy

Rưng rưng nhớ mẹ tháng ngày nuôi con

Mẹ giờ vóc hạc hao mòn

Mà con xa mãi không tròn chăm lo

Nguyện mang đức hạnh mẹ cho

Góp xây hạnh phúc ấm no cuộc đời

Vu lan hiếu lễ dâng Người

Cài bông hồng đỏ con cười sướng vui.

Vu Lan 2007
Họ và tên: Quang Nguyen
Địa chỉ:
Email: quangtl2001@yahoo.com

Đọc đoạn văn thứ 2 của Nguyễn Ngọc Tư trong mùa Vu Lan làm lòng tôi se lại. Ngọc Tư đã làm cho tôi quay lại hình ảnh ngày xưa của Má, Má tôi cũng thế, Đi thăm chị em về cũng mang về những thứ "ve chai" mà gia đính các anh chị không dùng đến. Nhưng mang về nhà Má lại chia cho hàng xóm, nhà thì cái quần cái áo, nhà thì cái thùng cái hũ. Nhìn mọi người hớn hở mà tôi cũng vui. Mỗi Khi má từ Sài Gòn về là cả xóm lại vui "ah, Bà Năm đi Sài Gòn về, Bà Năm có cái áo nào vừa nhớ cho con 1 cái để cho thằng Sang nó mặc nha Ba Năm", những câu đại loại như vậy suốt doc đường về nhà. Sau này đời sống khá hơn thì Má tôi vẫn góp nhặt những cái quần cái ào mà các anh chị chúng tôi không dùng đến. Thế mà đã 3 năm qua cái xóm nhỏ của tôi đã vắng tiếng vui mừng "ah! Bà Năm đi Sài Gòn về". Vì má tôi đã ra đi mãi mãi, Trưa nay con đã đến chùa và cầu xin trời phật xá tội vong linh cho Má, cầu cho Má sớm được siêu thóat. Ra cổng chùa mà lòng con nhẹ lắm, cái cảm giác của đứa con đi chùa ngày lễ Vu Lan nó cứ nhẹ tênh, vô chừng. Giờ đây anh em chúng tôi chỉ còn Ba, chúng con cầu xin trời phật phù hộ cho Ba được nhiều sức khỏe. NHỚ MÁ LẮM MÁ ƠI !!!!!

Họ và tên: TAM AN
Địa chỉ:
Email: toiyeuquetoi08@yahoo.com

Đọc những đoạn viết trên mà lòng tôi cũng se lại. Ừm..... thở dài 1 cái mà cũng không thấy đỡ hơn. Hôm nay là ngày "Của Mẹ'' nhưng tôi lại không được ở nhà để cùng Mẹ đi Chùa như năm ngoái nữa. Không thể hiểu tại sao khi con người ta mất mát hoặc rời xa 1 cái gì thì lúc đó mới thật sự hối tiếc và mong được quay trở lại. Đúng thật,tai sao" không nói rằng con yêu Mẹ khi Mẹ con đây,để rồi lại khắc lên bia đá vô tri những mĩ từ mà con chưa hề nói". Một lần khi vô tình đọc đoạn thơ đó,tôi nói trong bụng là có 1 lúc nào đó nhất định tôi sẽ nói với Mẹ rằng tôi yêu Mẹ lắm,tôi xin lổi vì những lần, rõ ràng là mình đã sai rồi nhưng khi Mẹ nói tôi vẫn cứ găng cổ lên và cãi lại. Nhưng...thật tệ, tôi có làm được đâu!. Giờ đây khi tôi đang ở một phương trời xa thì điều đó lại càng khó hơn nữa. Mỗi ngày trôi qua ta lại dần mất đi người thân của mình . Tôi thật sự không muốn đến một ngày nào đó tôi lại nói trong tiếng nấc rằng : "phải chi..."

Họ và tên: PHƯƠNG MAI
Địa chỉ:
Email: duonglam2512@yahoo.com

Nhân mùa VU LAN để tưởng nhớ mẹ tôi xin viết lại bài thơ ngày mẹ tôi ra đi .Mong những ai còn mẹ hãy sống trọn đạo làm con và yêu kính cha mẹ

Mẹ đã mất để cho con đau xót
Cả bầu trời như sụp đổ dưới chân
Mẹ mẹ ơi mẹ về Tây phương cõi Phật
Con kiềm lòng mà nước mắt vẫn rơi
Vẫn biết rằng có sinh có tử...
Mẹ của con cũng thượng thọ 90
Nhưng mẹ mất con vô cùng thương tiếc...
Một nén nhang lạy mẹ kính yêu
Mẹ vẩn sống trong lòng con mãi mãi...

ĐN 02/7/2006

Họ và tên: dang lieu
Địa chỉ: Thai Binh
Email: danglieu1987@yahoo.com

Đọc bài viết mà mình sắp rơi lệ . Bài viết làm mình nhớ mẹ biết bao. Mẹ mình đã một nắng hai sương tần tảo nuôi mình ăn học thành người . Dù không nói ra thành lời nhưng mẹ ơi! mẹ có biết con yêu mẹ đến nhường nào không.? Từ sâu thẳm trái tim con luôn cầu chúc mẹ mãi mạnh khoẻ và là chỗ dựa vững chắc cho con mẹ nhé ! Con yêu mẹ !

Họ và tên: flower
Địa chỉ: Hoàng Mai - Hà Nội
Email: hoa_moc_lan_b2@yahoo.com

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ. Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha. Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ. Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha. Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn. Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con. Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc. Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không!

Họ và tên: hieu khanh
Địa chỉ: lai chau
Email: tuanvietnam@vietnamnet.vn

Cảm ơn tác giả của hai bài viết trên. Khi đọc truyện của bạn kí ức trong tôi lại ùa về. ngày xưa nhà tôi cũng nghèo, mẹ tôi phải vất vả đi bán xôi bán bánh để lo cho tôi đi học, lo cho tôi phải được bằng bạn bằng bè. nhưng những lúc đó mình đâu có thấy gì , mà chỉ bây giờ khi đủ đầy rồi nghĩ lại thấy thương mẹ vô cùng. có những hôm nhà không còn gạo nấu cơm, ngồi chờ mẹ mang từng cân gạo về nấu rồi chờ mẹ mua quà cho ngày sinh nhật cũng chỉ là những nải chuối hay quả dưa hấu thôi. nhung sao kí ức đó lại ngọt ngào và khó quên đến vậy?

Họ và tên: xuân hào
Địa chỉ: japan
Email: xuanhao1980@yahoo.com

Tôi là một thằng đàn ông cơ mà...!sao tôi lại khóc thế này?chẳng biết vì sao nữa,vì sống xa nhà ư?Có lẽ đó cũng là một lý do... Đọc một bài báo về tin lũ dữ, về tai nạn chìm tàu, về sập cầu, về sập mỏ đá...và bây giờ là một bài viết về mẹ! Mẹ tôi cũng thế,cũng giống như người mẹ trong bài viết,và tôi chắc rằng Việt nam quê mình còn nhiều lắm những bà mẹ như thế,những bà mẹ cả đời cần kiệm để lấy tiền nuôi con ăn học nuôi con trưởng thành để rồi trong dòng đời xô đẩy đôi khi người con lại quên đi chính quá khứ của mình. Con ngàn lần xin lỗi mẹ, mẹ ơi vì có những lúc con đã làm cho mẹ buồn lòng

Họ và tên: LAK
Địa chỉ: HN
Email: kiemdt_xmvinacon@yahoo.com

Nhân ngày lễ Vu Lan, tôi xin chia sẽ bài thơ tặng Mẹ để mọi nguời cùng chia sẽ. Tôi xin nhắn một lời tới Mẹ: Mẹ ơi, con yêu mẹ.Con sẽ cố gắng để đáp lại lòng mong mỏi của Mẹ. Mẹ là tất cả của con.

Tặng mẹ yêu

Có ai đi về quê
Cho tôi nhắn đôi lời tới mẹ
Rằng con ở phương xa
Vẫn nhớ mẹ hoài, nhớ mãi khôn nguôi

Với tôi
Những ngày gian khổ đã qua rồi
Tất cả chỉ còn là quá khứ
Nhưng mẹ hiền vẫn còn lam lũ
Mẹ đã quen rồi cảnh dãi nắng dầm mưa

Tôi nhớ những ngày xưa
Có những trưa hè oi ả
Nắng chói chang cháy sém đầu lá mạ
Mẹ còng lưng đi cấy giữa đồng xa

Có những ngày tháng ba
Lúa chưa chín mà tiền gạo hết
Chẳng nói ra nhưng con vẫn biết
Bữa xong rồi mẹ vét lại nồi cơm

Gió đầu mùa cứ rít từng cơn
Mưa rét buốt đến se cành khô lá
Ở trong chăn con vẫn còn thấy giá
Mẹ dầm mình đi chợ dưới trời mưa

Những bữa cơm no mặn chát muối dưa
Mẹ, con vui rau đầu mùa bán chạy
Bố đâu về với dáng đi xiêu vẹo
Mẹ nhìn con nước mắt lẫn trong cơm

Còn gì vui hơn
Ngày được tin con đỗ vào đại học
Mọi người vui nhưng mẹ thì lại khóc
Tiền đâu lo con học cho xong

Rồi một, hai, ba, bốn đến năm năm
Cảnh nhà khó lại càng thêm khó
Mẹ gồng mình vượt qua bao sóng gió
Con sắp thành danh, mẹ sắp quỵ thân

Tình yêu con rộng lớn đến vô cùng
Thư cho con mẹ vẫn thường nhắc nhở
“Gắng học thành tài, con ơi con hãy nhớ
Mọi người lo tất cả cho con”

Đến bây giờ con đã lớn đã khôn
Con đã biết tự lo cuộc sống
Nhưng dẫu đến bao la trời rộng
Vẫn nhớ hoài vòng tay mẹ thân yêu./.

LAK.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: laithinguyetanh@yahoo.com.vn

Toi mat me tu khi toi con rat nho nen toi khong he duoc biet den khuon mat me nhu the nao. Toi lon len trong tinh yeu thuong cua bo.

Họ và tên: chuoixanh
Địa chỉ: ha nam
Email: tambui5184@yahoo.com

Thực ra, mỗi bà mẹ là một miền kỳ lạ. Đất đai có thể khô cằn,thiên nhiên có thể khắc nghiệt,thời gian có thể trôi đi,nhưng chúng ta vẫn giữ 1 tình yêu vô hạn đối với Mẹ. Bởi vì, từ chính họ,chúng ta được sinh ra. Cảm ơn Mẹ đã sinh con ra trong cuộc đời này.

Họ và tên: Quế Lâm
Địa chỉ:
Email: que.lam2512@yahoo.com

Nhân mùa Vu lan tôi xin tặng mẹ những câu thơ thương nhớ,Hãy yêu quý ba mẹ khi còn có thể..,để lở mai nầy ba mẹ ra đi ...hối tiếc cũng muộn màn , tặng: BK BD BM BN B.A và con gái bé nhỏ Phương Mai.
Mẹ ở phương nào chiều hôm nay?
Lưng gầy tóc bạc trong ngỏ vắng...
Mẹ có nghe lòng con thiết tha.
Nhớ về quê mẹ ngày thơ ấu...
Nhớ mẹ tảo tần dãi nắng giầm mưa..
Toàn Mỹ, Ba-gia rồi ra xứ Huế...
Giá lạnh sương mờ những sáng tinh mơ..
Gánh vải bên mình mình mẹ bước..
Vì các con mà mẹ phải gian nan.

Họ và tên: ben Trương
Địa chỉ: 845 Roger st Downers Grove,Il 60151
Email: bentruong84@yahoo.com

Ngày tiễn con ra sân bay,mẹ đã khóc,giọt nước mắt được giấu kín dưới làng cây bóng mát,như thể muốn chạy trốn khỏi tầm mắt của con,mẹ muốn con trai mẹ không khóc và mẹ cũng vậy,nhưng mẹ đã không làm được và con cũng từ luôn cái vẻ bề ngoài giả tạo.Vậy là con đã ra đi với hành trang là những...giọt nước mắt.Con đã nhiều lần khóc 1 mình khi không còn bên mẹ,thậm chí con cũng cố tình quên luôn cái ngày giành cho mẹ,như đó là cách...báo hiếu cho mẹ,chỉ có như thế con mới mạnh mẽ lên được.Con xin lỗi mẹ.

Họ và tên: LAM PHƯƠNG
Địa chỉ:
Email: dr.phuong243@yahoo.com

Nhân mùa Vu lan con xin viết vài dòng về mẹ,các bạn hãy yêu kính ba mẹ và hiếu thuận với ba mẹ là điều cần có để xứng đáng là người... Nhớ khi xưa...cơm rau cũng thiếu. Mẹ tảo tần một nắng hai sương... Khói chiều vươn mái tranh nhà cũ Lũy tre làng chờ mẹ...chợ tan... Rồi con đã lên đàng tìm học Chốn thị thành ô trọc thế gian Con cũng đả công thành danh đạt Thì mẹ già đã mãi mãi xa con... Nay dù có nhà cao cửa rộng Con vẩn nhớ về quê mẹ thuở xưa.! Nhớ bửa cơm rau nhớ nồi khoai luộc Nhớ mẹ hiền lúc khóc tiển con đi... Nhớ những khi trời hành cơn lũ Nước ngập đồng mẹ vớt cá nuôi con.. Con nhớ mẹ..nên tu tâm dưỡng tánh.. Và tin rằng " phước đức nhờ mẹ yêu..."

Họ và tên: Quế Lâm
Địa chỉ:
Email: que.lam2512@yahoo.com

Tôi cũng có bà mẹ tảo tần một nắng hai sương,tôi vẫn nhớ lời mẹ nói,:" con cố gắng học thành tài dù khó khăn thế nào mẹ vẫn lo cho con học đến nơi đến chốn", Thấy mẹ quá vất vả nên tôi đã phải làm gia sư từ những năm học lớp Đệ tứ (lớp 9) Người ân nhân đầu tiên của tôi là Đại tá Phạm văn Nghìn và phu nhân đã hết sức giúp tôi mổi tháng lương khi ấy là 3ngàn mà tôi dư giã lắm thế mà mổi tháng bà phu nhân đã gởi lương hai ba lần còn hơn cả lương công chức thời đó,sau đó ông bà giới thiệu tôi dạy con ông Dược sĩ Phan ngọc Trình .Không biết cô bé Mỹ Hạnh giờ đây thế nào? và cũng nhờ ông bà dược sĩ nầy mà tôi đã thành công nơi đây SG t/p HCM tôi xin tri ân ông bà Nghìn và ông bà Trình . Các bạn viết về mẹ tôi cũng đã viết về mẹ bây giờ tôi xin viết vài dòng về cha để tặng các bạn nhé,tôi gọi cha bằng Cậu...Con nhớ quá người cha cương nghị. Mắt tinh anh và vầng trán mênh mông.. Và khi ba tôi mất tôi đã viết: Tin điện báo như là sét đánh Cậu đã về..Cực lạc..xa con.. Nước mắt chảy con không còn có Cậu... Ôi chia ly sao con ..quá nghẹn lời Lập bàn thờ con thầm khấn Cậu ơi !.. Tha cho con nhé đã không gặp giờ ly biệt Thiếu con rồi..Ôi! giây phút lâm chung ! Còn một giờ nửa con sẽ về bên Cậu... Thắp nén nhang..con trẻ kính thành... Các bạn còn cha mẹ hãy hiếu kính và chăm sóc cho cha mẹ các bạn nhé,đễ khi cha mẹ không còn thì thương tiếc cũng đã muộn màng !

Địa chỉ email gửi : tuanvietnam@vietnamnet.vn
Bạn có ý kiến gì về bài báo này?
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   *
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   *
   

 
CÁC TIN KHÁC
Bước vào thế giới "Bọn làm bạc giả" (13/08/2008)
Thưởng thức "Trà Đạo" và lắng nghe Zarathustra nói (11/08/2008)
TƯ LIỆU & SUY NGẪM
Kinh tế Việt Nam và chặng đường dài phía trước
Ngăn chặn tham nhũng bằng luật ngân sách
Nước Mỹ với thứ vũ khí hơn 200 năm
THÔNG TIN ĐA CHIỀU
Tại sao văn hóa "suy dinh dưỡng"?
Có nên để Hồ Tây cho người nước ngoài ở và buôn bán?
Đổi mới cơ chế dùng người để dẹp lạm phát chức danh
THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG
Góc nhìn về chiến tranh VN của các nữ phóng viên Mỹ
Gần 300 nữ phóng viên Mỹ từng có mặt ở Việt Nam
Những bức ảnh khiến Obama phải giấu
HARVARD'S
Học hỏi từ mọi người
Xây dựng liên minh và đối tác hiệu quả
Marketing và những cuộc cách mạng dữ liệu xã hội
TRỰC TUYẾN CÙNG TOP
Tuyên chiến với cuộc tấn công của hàng ngoại chất lượng thấp
Doanh nghiệp thua đau bởi hàng Trung Quốc giá rẻ
Những sai lầm chiến lược
  Địa chỉ truy cập: www.tuanvietnam.net hoặc www.vietnamweek.net. Tổng Biên Tập: Nguyễn Anh Tuấn
Toà nhà VietNamNet - 141 Bà Triệu, Hai Bà Trưng, Hà Nội - Điện thoại: 04 37722729, Fax: (04)37722734, Email: tuanvietnam@vietnamnet.vn